Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2012

10 tỷ phú thế giới đi lên từ tuổi thơ nghèo khó

1. Maria Das Gracas Silva Foster


Từ một đứa trẻ sống trong khu ổ chuột tồi tàn ở Brazil, Foster hiện đã là nữ CEO đầu tiên của đại gia dầu mỏ Brazil Petrobas.

Giám đốc đại gia dầu mỏ Brazil đã có một tuổi thơ rất cơ cực tại khu dân cư nghèo nàn Morro do Adeus. Mẹ bà phải làm việc quần quật cả ngày, trong khi người cha là một kẻ nát rượu. Foster đã phải nhặt vỏ hộp và giấy đem bán để có tiền đi học.

Năm 1978, bà trở thành thực tập sinh tại Petrobas và nhanh chóng là phụ nữ đầu tiên làm trưởng phòng cơ khí chế tạo. Tinh thần làm việc không mệt mỏi đã khiến bà được mọi người gọi với cái tên Caveirao - một loại xe bọc thép thường được cảnh sát Brazil dùng để truy quét tội phạm. Tháng 2 năm nay, Foster đã được chỉ định vào ghế CEO của Petrobas.

2. George Soros


Sống sót sau cuộc càn quét của Phát xít Đức tại Hungary năm 13 tuổi, George Soros giờ đã là một trong những nhà đầu tư thành công nhất thế giới.

Để cứu sống con trai mình khỏi tay Phát xít Đức, cha của George Soros đã phải hối lộ một nhân viên chính phủ, có vợ là người Do Thái, nhận Soros làm con đỡ đầu. Sau cuộc chiến, George Soros rời Hungary để đến ở với họ hàng tại London (Anh). Để có tiền theo học Trường Kinh tế London, ông đã phải làm bồi bàn và phu khuân vác ở nhà ga.

Sau khi tốt nghiệp, Soros bán hàng tại một quầy lưu niệm, liên tục viết thư cho các giám đốc ngân hàng tại London cho đến khi được nhận. Đó là bước khởi đầu cho sự nghiệp tài chính thành công vang dội về sau của ông. Trong đó, nổi tiếng nhất là phi vụ đặt cược vào đồng bảng Anh năm 1992 khiến ông kiếm được 1 tỷ USD chỉ trong một đêm.

3. Ursula Burns


Từng sống trong khu “xóm Liều” ở Manhattan, Ursula Burns hiện đã là CEO hãng máy in Xerox.

Trước khi trở nên sầm uất như hiện nay, Lower East Side của Manhattan là tụ điểm của các băng nhóm tội phạm. Burns sống cùng mẹ trong một khu nhà ở xã hội tại đây. Mẹ bà đã mở một nhà trẻ và cửa hàng giặt là để có tiền cho bà đi học. Tốt nghiệp Đại học New York, Burns trở thành thực tập sinh tại Xerox. Hiện tại, không chỉ là Chủ tịch kiêm CEO của Xerox, bà còn là phụ nữ Mỹ - Phi đầu tiên lãnh đạo một công ty trong Fortune 500 (danh sách 500 công ty lớn nhất nước Mỹ).

4. Howard Schultz


Từ khu ổ chuột ở Brooklyn, Schultz đã thành CEO của chuỗi nhà hàng cà phê Starbucks.

Schultz lớn lên trong khu ổ chuột tại Bayview, Canarsie, Brooklyn (New York). Vì vậy, hồi nhỏ, ông luôn muốn "trèo qua hàng rào" để nhìn quang cảnh bên ngoài khu dân cư nghèo nàn mà ông và người cha làm lái xe tải đang sống. Thời còn đi học, Schultz rất giỏi thể thao và đã được nhận vào Đại học Bắc Michigan nhờ học bổng bóng đá.

Sau khi tốt nghiệp chuyên ngành truyền thông, Schultz làm việc cho Xerox trước khi lập quán cà phê nhỏ mang tên Starbucks. Vì niềm đam mê với thức uống này, Schultz đã rời Xerox và thành lập công ty riêng năm 1987. Khởi đầu với 60 cửa hàng, Starbucks hiện nâng con số này lên 16.000 trên khắp thế giới. Schultz cũng sở hữu khối tài sản trị giá 1,5 tỷ USD.

5. Li Ka-shing


Bỏ học năm 15 tuổi, Li Ka-shing giờ đã là người giàu nhất Đông Á.

Gia đình Li Ka-shing rời Trung Quốc đại lục đến Hong Kong năm 1940. Sau đó ít lâu, cha ông mất vì bệnh lao khi Li chỉ mới 15 tuổi. Để phụ giúp gia đình, ông đã xin nghỉ học để làm đồ nhựa cho một công ty xuất khẩu sang Mỹ.

Năm 1950, Li lập công ty riêng có tên Cheung Kong Industries. Ban đầu, công ty này sản xuất nhựa, sau đó mới chuyển sang bất động sản. Li còn mở rộng thâu tóm các công ty khác và hiện lấn sân sang cả ngân hàng, công ty điện thoại di động, truyền hình vệ tinh, xi măng, bán lẻ, khách sạn,… Tài sản của ông được Forbes định giá 25,5 tỷ USD.

6. Sheldon Adelson


Từng phải sống chen chúc trong nhà tập thể chật chội, Sheldon Adelson giờ đã là ông trùm khách sạn nổi tiếng thế giới.

Adelson lớn lên trong một khu tập thể tồi tàn ở Massachusetts (Mỹ). Hồi nhỏ, ông từng cùng cha mẹ và ba anh em họ ngủ chen chúc trên một chiếc giường rất nhỏ. Cha ông là một tài xế taxi người Lithuania, còn mẹ ông có một cửa hàng đan. Khi lên 12, Adelson đã bắt đầu bán báo và sau đó quản lý một máy bán hàng tự động.

Adelson từng thử sức với rất nhiều lĩnh vực, từ buôn bán đồ dùng phòng tắm cho khách sạn đến môi giới thế chấp nhà cửa. Bước ngoặt đến với ông khi bán được Comdex (Hội chợ máy tính quốc tế) với giá hơn 800 triệu USD. Ông đã dùng số tiền đó để mua Sands Hotel & Casino và sau đó là khu siêu nghỉ dưỡng The Venetian.

7. Roman Abramovich


Từ một đứa trẻ mồ côi, Roman Abramovich giờ đã là ông chủ một đế chế dầu mỏ.

Sau khi cha mẹ qua đời năm lên 4 tuổi, Abramovich được bà và chú nuôi dưỡng. Abramovich đã rời bỏ trường đại học để theo đuổi đam mê kinh doanh, mà ban đầu là bán vịt nhựa bên ngoài một chung cư ở Moscow (Nga).

Năm 1995, ông mua lại đại gia dầu lửa Sibneft với giá hời và tiếp tục thâu tóm các công ty lớn, trong đó có Tập đoàn thép Evraz. Abramovich còn từng bị cáo buộc hối lộ, rửa tiền và dính líu đến mafia Nga, nhưng sau đó đã được dàn xếp ổn thỏa. Hiện ông là người sở hữu du thuyền lớn nhất thế giới và câu lạc bộ bóng đá Anh Chelsea.

8. J.K. Rowling


Tác giả bộ truyện Harry Potter phải sống nhờ trợ cấp trước khi trở thành tỷ phú.

Đầu những năm 1990, Rowling ly dị chồng và nuôi con một mình nhờ trợ cấp chính phủ. Hầu hết seri truyện về cậu bé phù thủy đều được bà hoàn thành trong các quán cà phê sau khi đi dạo với con gái Jessica. Khi Harry Potter trở nên nổi tiếng trên toàn thế giới và được dựng thành phim, J.K.Rowling đã được đổi đời. Hiện bà sở hữu khối tài sản lên tới 1 tỷ USD.

9. Sam Walton


Trước khi thành lập Wal-mart, Sam Walton từng đi vắt sữa bò và bán tạp chí ở Oklahoma.

Gia đình Walton sống trong một trang trại ở Oklahoma trong suốt thời kỳ Đại suy thoái. Để phụ giúp cha mẹ, ông đã phải vắt sữa bò và đi giao sữa cho khách hàng. Walton cũng nhận giao báo và bán thêm tạp chí.

Năm 26 tuổi, Walton quản lý một cửa hàng tạp hóa sau khi tốt nghiệp cử nhân kinh tế Đại học Missouri. Ông đã dùng 5.000 USD tiết kiệm và 20.000 USD vay từ bố vợ để mua một cửa hàng tạp hóa ở Arkansas. Sau đó, Walton mở rộng chuỗi bán lẻ, phát triển thành đế chế Wal-mart và Sam’s Club. Walton qua đời năm 1992, để lại công ty cho vợ và con cái.

10. Oprah Winfrey


Nữ hoàng truyền hình Oprah Winfrey vượt qua tuổi thơ dữ dội để trở thành tỷ phú.

6 năm đầu đời, Oprah sống với bà và chỉ được mặc váy may từ bao tải khoai tây. Sau khi bị hai người trong gia đình và một kẻ khác lạm dụng, bà đã bỏ trốn khỏi nhà năm 13 tuổi. Chỉ một năm sau, con trai mới sinh của bà cũng qua đời. Oprah về sống với mẹ, nhưng chỉ khi về ở với bố, cuộc đời bà mới bắt đầu tươi sáng.

Oprah được học bổng toàn phần vào đại học, giành chiến thắng trong một cuộc thi hoa khôi và được một đài phát thanh chú ý. Sau đó, bà chuyển sang làm dẫn chương trình và trở thành nữ hoàng truyền hình với số tài sản trị giá 2,7 tỷ USD.

Thùy Linh (theo BI)

Thứ Tư, 26 tháng 12, 2012

Muốn bán hàng thành công, hãy là nhà kiến trúc lựa chọn

Công việc của nhà kiến trúc lựa chọn là thiết lập các phạm vi hay hành lang để người khác ra quyết định. Câu chuyện dưới đây của Carolyn sẽ giúp bạn hiểu rõ hơn về nghề bán hàng - nhà kiến trúc lựa chọn.

Carolyn là giám đốc của một công ty chuyên cung cấp thực phẩm cho một chuỗi trường học tại một thành phố lớn. Cô chịu trách nhiệm cung cấp thức ăn tại hàng trăm ngôi trường với hàng nghìn cô cậu học trò nhỏ ăn uống trong các tiệm ăn của cô mỗi ngày. Carolyn thường xuyên tổ chức những buổi huấn luyện về kiến thức dinh dưỡng (cô có bằng thạc sĩ của một trường đại học công lập) cho nhân viên của mình. Cô thuộc loại người năng động sáng tạo và thích nghĩ về mọi thứ theo phong cách phi truyền thống.


Một buổi chiều nọ, bên chai rượu vang hảo hạng, cô và anh bạn Adam, một nhà tư vấn quản trị định hướng thống kê bỗng nảy ra một ý tưởng mới lạ: không cần thay đổi thực đơn hàng ngày, liệu bọn trẻ trong các trường học mà cô phục vụ có bị tác động và thay đổi quyết định chọn món ăn qua cách trưng bày hay không? Rồi cô chọn một số trường làm thí nghiệm. Nơi thì cô bày món tráng miệng ra trước các món chính, nơi lại dọn ra cuối cùng, có nơi lại xếp thành một dãy riêng. Vị trí bày các món ăn cũng khác nhau giữa các trường: nơi thì món khoai tây chiên kiểu Pháp được bày ở đầu bàn, nơi thì những thanh cà-rốt được trưng bày trước và ngang tầm mắt của các em.

Carolyn là người mà chúng tôi gọi là nhà kiến trúc lựa chọn. Công việc của nhà kiến trúc lựa chọn là thiết lập các phạm vi hay hành lang để người khác ra quyết định. Ở góc độ này, hầu như tất cả chúng ta đều là những nhà kiến trúc lựa chọn, nhưng đa phần chúng ta không nhận ra điều đó. Nếu bạn là bác sĩ và bạn phải mô tả các phương án điều trị khác nhau cho một bệnh nhân, khi đó bạn đã là một nhà kiến trúc lựa chọn rồi đó. Nếu bạn thiết kế một biểu mẫu để nhân viên của bạn đánh dấu chọn phương án tiết kiệm hưu bổng hay bảo hiểm y tế, bạn là nhà kiến trúc lựa chọn. Nếu bạn là một bậc phụ huynh đang trao đổi với con cái các phương án chọn trường, bạn là nhà kiến trúc lựa chọn. Nếu bạn là người bán hàng, bạn đương nhiên là một nhà kiến trúc lựa chọn.

Trích "Cú hích" nhà sách First News

Buôn bán fanpage trên Facebook

Sinh năm 1995 tại Đắk Lắk, Bảo đang nắm gần chục fanpage trên Facebook. Cô nữ sinh này chỉ cho thuê chứ không bán đứt các trang của mình. Đối tượng khách của cô là những cửa hàng buôn bán trên mạng, cần quảng cáo qua Facebook. Với mỗi trang page từ hơn 200.000 like trở lên, cô sẽ cho khoảng 3 shop cùng thuê. "Mỗi lần cập nhật rao vặt trên trang là 200.000 Fan cũng nhìn thấy nội dung quảng cáo của bạn. Fanpage càng nhiều người theo dõi thì phí thuê càng cao nhưng hiệu quả kinh doanh cũng rất ổn", cô nữ sinh này giải thích.
Hàng ngày, mỗi chủ shop online được đăng tối đa 3 post (có thể là ảnh, lời rao vặt) lên fanpage này và chi phí là 3 triệu đồng một tháng. "Nếu muốn đăng nhiều post, muốn quảng cáo được càng nhiều thì phải trả tiền thuê đắt hơn. Khi nào hết hợp đồng, mình sẽ cắt quyền admin của các chủ shop", Bảo cho biết.
Anh Kiên (Hà Nội), một người hành nghề "buôn like" từ những ngày đầu cho biết, dịch vụ này manh nha từ cuối năm 2010 khi có nhiều người sử dụng Facebook để kinh doanh, quảng bá hình ảnh doanh nghiệp, sản phẩm… Từ giữa năm 2011 trở đi, số lượng người hoạt động dịch vụ này tăng lên đáng kể.
“Những người tham gia chủ yếu là sinh viên, đặc biệt những bạn học ngành công nghệ thông tin. Công việc này không đòi hỏi nhiều vốn nên một số nhóm sinh viên tự tổ chức hoạt động với nhau. Điều quan trọng là phải thường xuyên thay nhau online để chăm sóc cho fanpage", anh Kiên cho hay.
Ảnh chụp màn hình
Chủ nhân một fanpage rao bán với 65 triệu đồng. Ảnh chụp màn hình
Trên mạng, không khó để bắt gặp những lời rao vặt cho thuê "mặt bằng" kinh doanh trên Facebook của những ông, bà địa chủ "fanpage" như Bảo. Duy Nam, Hà Nội (người sở hữu 5 page với số fan toàn từ 500.000 like trở lên) cho hay: "Nguyên tắc của mình là chỉ cho thuê, không bán. Cho khoảng 10 người thuê 5 page cũng được ít nhất 30 triệu mỗi tháng rồi. Mình có một page người ta trả mua đứt 80 triệu nhưng vẫn chưa bán".
Tuy nhiên, một khách hàng của Duy Nam, người đang kinh doanh đồ công nghệ qua fanpage của Nam cho hay, lý do khiến Nam chưa chịu bán chẳng qua là muốn nuôi "vỗ béo" tiếp đến khi được giá.
Khác với Bảo và Duy Nam, Đoàn (Hà Nội) lại nuôi fanpage để bán khi đạt lượng fan nhất định. Đoàn đang rao bán một fanpage có hơn 200.000 like với giá 30 triệu đồng. “Fanpage của mình toàn là các sinh viên nên nếu ai mua lại, kinh doanh đồ thời trang, túi xách sẽ rất hiệu quả. Không có thời gian phát triển nên mình mới bán giá đó”, Đoàn cho biết.
Đoàn “nuôi” fanpage trong vài tháng, khi lượng like lên trên 100.000 thì cậu sẽ bán. Bắt đầu hành nghề từ năm 2011, đến nay Đoàn bán thành công 3 fanpage với giá thấp nhất là 3 triệu đồng. Hiện cậu sở hữu 3 fanpage chưa có chủ. “Nếu tìm được khách thỏa thuận phù hợp giá cả thì bán ngay, còn không thì tiếp tục ‘chăm sóc’, càng nhiều like càng được giá”, Đoàn chia sẻ.
Chủ nhân của 2 fanpage khác có gần 400.000 fan còn rao bán giá 1.000 đồng mỗi like. Anh này cho biết, để xây dựng được lượng fan như trên, anh phải "chăm sóc" mất hàng năm. "Ai mua lại rồi cho các shop quảng cáo hàng cũng được hàng chục triệu mỗi tháng chứ chưa nói đến các lợi ích khác", anh này phân tích.
Tuy nhiên, anh Lê - khách hàng có nhu cầu mua lại fanpage cho biết, đây là mức giá quá cao. Hơn nữa, không phải cứ lượng fan đông là giá cao, quan trọng là tên phải phù hợp mới "dễ làm ăn". "Có những fanpage tên quá dài hoặc câu khách nhưng lại không thích hợp với việc bán hàng thì cũng không nên mua hoặc thuê", anh Lê cho hay.
Bên cạnh việc bán, cho thuê, một số thành viên của cộng đồng Facebook còn cung cấp dịch vụ tăng like cho fanpage, hình ảnh Facebook… với giá 200 đồng một like. Dịch vụ post status, ảnh... lên các fanpage giá 50.000 đến 100.000 đồng mỗi lần...
 
Vài năm gần đây, fanpage - trang do người dùng tự tạo trên Facebook - được các tổ chức kinh doanh trên thế giới sử dụng như một công cụ marketing hiệu quả. Tại trang khởi tạo dịch vụ, Facebook quảng cáo sự ưu việt của fanpage là không mất đồng phí nào, doanh nghiệp vẫn có thể tiếp cận với khoảng 800 triệu khách hàng tiềm năng, là thành viên của mạng xã hội này và sống khắp nơi trên thế giới.
Tuy vậy, cuộc điều tra độc lập do hãng tin Anh - BBC vừa thực hiện cho thấy kết quả hết sức bất ngờ, để duy trì số lượng "Like" lớn trên fanpage, doanh nghiệp vẫn phải trả một khoản tiền không nhỏ cho Facebook, đổi lại cho những quảng cáo hấp dẫn về các trang này nhằm thu hút người xem. Điều đáng lo hơn là ngay cả những cú bấm "Like" kia cũng không phản ánh đúng thực chất.
Trâm Anh - Ngọc Minh
(Nguồn Vietnamnet)

Bán trấu thải, thu lãi khủng

Ý tưởng điên rồ…
Đến mãi bây giờ, ông Lương Văn Minh ở khối phố 5, thị trấn Núi Thành, huyện Núi Thành, Quảng Nam vẫn chưa thể cắt nghĩa được tại sao đang yên đang lành với nghề may lại bỏ ngang đi làm những việc chẳng giống ai.
Anh kể, lúc đầu nhiều chủ máy xay xát thấy anh lọ mọ đến hỏi mua vỏ trấu. Thấy anh mặt mày không phải nông dân, lại ăn nói nhỏ nhẹ, nhiều chủ máy xay xát bảo nếu anh cần thì cho không. Nhưng anh lắc đầu bảo: Nếu anh bán, tui mua và chúng ta ký kết hợp đồng cung cấp vỏ trấu, tui bao tiêu toàn bộ.

Nghe đến chuyện ký kết hợp đồng bao tiêu mua vỏ trấu, loại bỏ đi chẳn ai thèm lấy. Nhiều chủ máy xay xát thầm nghĩ chắc cha này điên nặng. Ai đời lại đi mua cái đồ bỏ đi, cho chẳn ai thèm lấy.

Hỏi chuyện cơ duyên nào đưa anh đến với cái nghề biến phế phẩm thành tiền tỷ. Anh Minh bảo cái ý tưởng ấy giống như trên trời… rơi xuống vậy.




  Cơ sở sản xuất củi trấu của anh Minh


Một lần tình cơ ngồi trò chuyện với anh bạn hồi còn học phổ thông hiện đang làm giám đốc một doanh nghiệp. Anh bạn bảo hiện các DN sản xuất gặp khó khăn do giá thành chất đốt tăng quá mạnh. Hiện anh đang tìm cách nhập nguồn nhiên liệu chất đốt rẻ, may ra mới hạ được giá thành sản phẩm để cạnh tranh trên thị trường.

Nghe anh bạn than khó về nguồn nhiên liệu chất đốt, tự nhiên trong đầu tôi chợt nghĩ đến vỏ trấu ở quê người ta xay gạo rồi vứt bỏ tràn lan sao lại không sử dụng làm chất đốt?

Nhiều tháng ròng sau đó, trong từng giấc ngũ chập chờn, hình ảnh vỏ trấu đỏ đống gây ô nhiễm môi trường, rồi lời than vãn của anh bạn thân loay hoay tìm nguồn nhiêu liệu chất đốt rẻ để hạ giá thành đã thôi thúc anh tìm giải pháp biến vỏ trấu thành nguồn nhiên liệu chất đốt cung cấp cho các nhà máy sản xuất với giá thành rẻ.






  Cơ sở sản xuất củi trấu của anh Minh


Anh Minh bảo, khó khăn nhất với tui lúc đó là tay ngang, chẳng hiểu chi kỹ thuật. Nhưng đã nghĩ là phải làm. Bắt đầu từ đó, Minh bắt đầu tìm kiếm tài liệu cách chế biến vỏ trấu thành chất đốt có nhiệt lượng cao. Rất may, trong lần tình cờ lên mạng anh biết được một cơ sở ở Vũng Tàu cũng đang chế biến vỏ trấu thành củi.

Sáng hôm sau anh nhảy xe vào tận Vũng Tàu để tận mắt xem họ chế biến vỏ trấu thành củi như thế nào. Sau mấy ngày tầm sư học đạo, anh về lại quê bắt đầu xây dựng nhà máy chế biến đó là vào đầu năm 2009.

Gom góp số tiền vốn vợ giành dụm được, anh Minh đặt mua một máy ép vỏ trấu 60 triệu đồng mang về lắp đặt tại xưởng nhỏ đặt ngay vườn nhà.


Để có nguồn nguyên liệu cung cấp cho xưởng ép trấu thành củi của mình, hàng ngày Minh tìm đến các điểm máy xay xát gạo trong huyện để đặt mua, rồi chở về tự mình mày mò vận hành máy ép vỏ trấu thành củi để thử nghiệm.

Sau hơn 2 tháng trời quên ăn quên ngũ vì trấu, cuối cùng những thanh củi trấu cũng ra đời như mong đợi.

“Lúc đó toàn bộ củi trấu tui làm ra mang đến cho mấy cơ sở sản xuất dùng thử. Chỉ sau hơn 1 tháng, toàn bộ sản phẩm củi trấu tui sản xuất ra được các nhà máy bao tiêu sản phẩm vì đảm bảo nhiệt lượng cần thiết khi đốt lò các nồi hơi công nghiệp. So với than đá, củi trấu có nhiều ưu điểm như: nhiệt độ từ 3.800 - 4.000 độ C là vừa đạt yêu cầu lại vừa rẻ hơn 35% giá thành so 1 kg than đá.….” Anh Thành kể.

Tiền tỷ từ vỏ trấu

Hỏi lợi nhuận thu được từ chế biến phế phẩm, anh Minh chỉ lắc đầu cười rồi bảo: cái đồ bỏ đi ấy, nhưng cũng cho gia đình mình cuộc sống đủ đầy.

Mặc dù không nói rõ con số thu nhập. Nhưng với sản lượng 200 tấn củi trấu xuất  bán cho các nhà máy sản xuất mỗi tháng cũng đủ thấy số tiền thu nhập của anh lớn đến mức nào.

Anh minh tính toán, cứ 1,3 tấn trấu (giá 400 đồng/kg) cho ra 1 tấn củi trấu (giá 1.500 đồng/kg). Như vậy, tiền nguyên liệu là 520 ngàn đồng sẽ cho ra 1,5 triệu đồng tiền sản phẩm. Mỗi tháng anh sản xuất 200 tấn củi trấu đã cho anh thu nhập khoảng 300 triệu đồng. Trừ chi phí nguyên liệu, khấu hao máy móc, trả lương cho công nhân, mỗi tháng anh kiếm hơn 100 triệu từ đồ bỏ đi .





Từ đổ bỏ đi đã cho anh Minh thu nhập tiền tỷ mỗi năm.


Hỏi chuyện cái khó của nghề chế biến phế phẩm như vỏ trấu? Anh Minh bảo đó là thị trường tiêu thụ. Bởi các nhà máy vẫn chưa chú trọng về loại chất đốt này. Tuy nhiên, khi mình đã tạo được uy tín và chất lượng của sản phẩm chất đốt thì cung không đủ cầu”.

Nghề làm củi trấu không khó nhưng để củi đạt chất lượng cao thì phải chú ý đến nguyên liệu vỏ trấu phải phơi khô. Khi xay phải đảm bảo nhiệt độ khoảng 250 độ C, sau đó được nén lại nhờ chất keo có sẵn trong vỏ trấu. Củi đạt chuẩn phải dài 40 cm, đường kính 8,5 cm, cứng và nặng gần 3 kg.mỗi thanh củi.

Hiện công ty của anh Minh đầu tư 4 máy ép trấu. Trong đó, anh đặt 2 máy ở quê, 2 máy khác anh đặt tại tỉnh Quảng Ngãi để mở rộng và chủ động hơn trong khâu mua nguyên liệu. Anh cười bảo đó là 4 cái máy biến đồ bỏ đi thành tiền mà anh đeo đuổi thành công hơn 4 năm qua.

Mỗi tháng anh xuất ra thị trường hơn 200 tấn củi trấu. Nhẫm tính mỗi năm  từ chế biến đồ bỏ đi này cho gia đình anh thu nhập hơn 1,2 tỷ đồng ở vùng nông thôn khó nghèo này là cả mơ ước của đời người.

Vũ Trung
(Nguồn Vietnamnet)

Món quà cuối năm 2012: 5 bài học quản lý kinh điển trong năm

Năm 2013 đang đến rất gần, đã đến lúc cùng nhìn lại những điển hình quản lý đáng học tập của năm 2012 vừa qua.

1. Học cách thể chế hóa tầm nhìn của bạn

Văn hóa và triết lý lãnh đạo của Steve Jobs đã ăn sâu vào “máu thịt” Apple - Ảnh: Internet


Qua đời đã hơn một năm, vậy mà Steve Jobs vẫn cho thế giới chứng kiến nhiều bài học về quản lý, lãnh đạo trong năm 2012.

Câu hỏi đầu tiên mọi người không hẹn mà gặp đều nêu lên sau cái chết bất ngờ của cố “thuyền trưởng” Apple là: “Liệu Apple có thể sống sót mà thiếu vắng nhà sáng lập tầm nhìn của mình?”. Và năm 2012 đã cho thấy Apple không những đã sống sót, mà còn sống rất tốt.

Không giống các CEO của những doanh nghiệp khác như Starbucks, Gateway và Dell, Steve Jobs rõ ràng đã thành công trong việc định hướng tầm nhìn cá nhân thành tôn chỉ hoạt động sâu sắc của cả một tập đoàn, cụ thể là Apple. Và kết quả là dù có Steve Jobs hay không, con tàu Apple sẽ vẫn hoạt động như những gì vị cố lãnh đạo vẫn và sẽ mong muốn.

Howard Schultz (CEO chuỗi cửa hàng cà phê Starbucks) vẫn chưa làm được điều này tại doanh nghiệp của mình, khi ông vẫn chỉ đóng vai là hiện thân của Tầm nhìn mang nhiều nét cá nhân.

Còn bạn thì sao? Bạn đã chuyển hóa tầm nhìn cá nhân thành kim chỉ nam của doanh nghiệp hay chưa? Nếu sau này bạn không còn là lãnh đạo, liệu tôn chỉ đó vẫn được duy trì tại công ty của bạn?

2. Cái gì to lớn chưa chắc đã quan trọng

Phi vụ phát hành cổ phiếu ra thị trường chứng khoán công của Facebook đã không thành công như mong đợi - Ảnh: Internet


Thật khó hình dung sức nóng vây quanh cú IPO của Facebook vào tháng 5 vừa qua, cũng như mức độ “ê chề” mà người mua cổ phiếu của công ty này đón nhận sau đó. Bài học rút ra: không phải hiện tượng hay sự vật nào được mong chờ nồng nhiệt cũng đạt kết quả như mong muốn. To lớn không nhất thiết đồng nghĩa với quan trọng.

Bạn hãy đánh giá lại những dự án to lớn hiện đang thu hút sự chú ý của bản thân. Liệu chúng có khả năng cho ra kết quả khả quan như vóc dáng đồ sộ bên ngoài? Nếu không, bạn có thể tiết kiệm được nhiều tài nguyên cũng như công sức trong vai trò lãnh đạo, thông qua việc loại bỏ các dự án không có tiềm năng hoặc không cần thiết.

3. Các kế hoạch không quan trọng, song việc lên kế hoạch lại là tất cả

Các chuyên gia NASA ăn mừng sau cú hạ cánh thành công của robot tự hành Curiosity hồi tháng 5 vừa qua - Ảnh: Internet


Sứ mệnh thăm dò sao Hỏa với “ngôi sao” là robot tự hành “Curiosity” (Tò mò) vào tháng 8 qua rõ ràng là một thành công không thể bàn cãi. Song ẩn đằng sau bề nổi mang tính chất công nghệ - kỹ thuật là cả một câu chuyện về tài lãnh đạo trước những khó khăn tưởng chừng như bất khả thi.

Thứ thường bị bỏ qua trong những câu chuyện về chuyến hạ cánh xuống sao Hỏa của Curiosity là trên thực tế, không một ai tại NASA có khả năng can thiệp về hành trình của chiếc xe tự hành. Cụ thể sau khi môđun tiếp đất hạ cánh, mọi thứ - bao gồm mỗi chuyển động dù là nhỏ nhất, những điều chỉnh dữ liệu vi mô nhỏ nhất… đều được thực hiện nhờ các phần mềm được lập trình từ trước. Khi đó, không ai tại tổng hành dinh NASA được phép chạm tay vào cần điều khiển, không ai trong số họ được phép thay đổi, dù chỉ 1mm, hướng di chuyển của môđun chở tàu Curiosity.

Tóm lại, hoặc mọi thứ sẽ diễn ra trôi chảy hoặc tất cả sẽ thất bại. Không ai có đủ quyền hạn để kiểm soát bất cứ thứ gì. Rốt cuộc, đây là lúc mà mọi kế hoạch được lập ra đều trở nên vô nghĩa.

Cũng như võ sĩ boxing Mike Tyson từng nói: “Ai cũng có cho riêng họ một kế hoạch nào đó cho đến khi bị ăn đấm vào mặt”.

Trong công việc lãnh đạo cũng vậy, đôi khi những kế hoạch của chúng ta chịu cảnh xếp xó khi áp dụng vào thực tế, nhưng việc lên kế hoạch thì khác. Chính quá trình lên kế hoạch, chứ không phải thứ gì khác, là yếu tố đã giúp tàu tự hành Curiosity đổ bộ thành công lên bề mặt sao Hỏa.

Bằng việc lập kế hoạch nghiêm túc và có chất lượng, bạn có thể đạt được mọi mục tiêu mình muốn.

4. Đừng tham gia những phi vụ bạn không hiểu rõ

CEO Mike Lynch của Autonomy - Ảnh: Internet


Phi vụ mua lại doanh nghiệp phần mềm Autonomy của đại gia công nghệ HP với giá 12 tỉ USD vào năm 2011 nay đã hóa thành trò cười, sau khi HP phải hạ bớt 9 tỉ USD giá trị thật của Autonomy.

Tuy vụ kiện tụng giữa hai công ty đang hứa hẹn còn nhiều thứ phải làm sáng tỏ, song có điều chắc chắn rằng không ai ở phía HP, kể cả cựu CEO Leo Apotheker cho đến ba công ty kiểm toán tham gia hợp đồng mua Autonomy, biết được chính xác họ đang mua cái gì.

Mọi giấy tờ được phía Autonomy đưa ra đều hợp pháp. Các tính toán chiến lược đều ủng hộ mua lại doanh nghiệp này. Autonomy lại chưa có ai mua. Và thế là HP vội vàng đặt bút ký.

Bạn tưởng chỉ những công ty khổng lồ với nguồn đầu tư tưởng chừng vô hạn mới bị mắc bẫy những thương vụ sai lầm như trên? Đáng buồn thay, người viết bài này từng chứng kiến không ít doanh nghiệp vừa và nhỏ đi vào vết xe đổ này, thậm chí không chỉ một lần. Tốt nhất cái gì bạn không hiểu thì đừng làm!

5. Lãnh đạo phải biết cách… lãnh đạo

“Bờ vực tài khóa” đang là cơn ác mộng của dân Mỹ - Ảnh: Internet


Cuối cùng, khi bài viết cũng như năm 2012 gần đi đến hồi kết, chúng ta lại phải chứng kiến một trong những điển hình về công tác quản lý và lãnh đạo tồi nhất mọi thời đại: nước Mỹ đang tiến gần hơn bao giờ hết đến thảm họa “bờ vực tài khóa”.

“Bờ vực tài khóa” (Fiscal Cliff) là thuật ngữ chỉ các vấn đề nan giải mà Chính phủ Hoa Kỳ sẽ phải đối mặt vào ngày 31-12-2012, thời điểm các đạo luật trong đạo luật kiểm soát ngân sách (ban hành năm 2011) chính thức có hiệu lực.

THÚY QUỲNH
(Nguồn tuoitre.vn)

Thứ Ba, 11 tháng 12, 2012

Mì Vifon: tay chơi thầm lặng

Thị trường mì ăn liền tại Việt Nam đang trở nên rất “nóng” trong những năm gần đây. Nếu dừng bước trước quầy hàng mì gói trong siêu siêu thị, người tiêu dùng chắc sẽ hoa mắt trước vô vàn cái tên, cũ có (Vifon, Miliket) và mới thì rất nhiều (Hảo Hảo, Đệ Nhất, Tiến Vua, Omachi, Gấu Đỏ, Mikochi).
 
Vifon khác với những tay chơi đến sau như Masan, Asia Foods hay Micoem cả về lịch sử và vị thế...

Để được nhận biết và được lựa chọn, các thương hiệu mì gói đang nhảy vào cuộc chiến quyết liệt trong truyền thông: cuộc chiến về định vị hình ảnh thương hiệu trong tâm trí khách hàng. Trong khi các thương hiệu ra đời sau gây “náo loạn” truyền thông với đủ chiêu trò quảng cáo ồn ào, thương hiệu Vifon đã chọn cho mình một hướng đi riêng: lấy uy tín lâu năm của thương hiệu mẹ bảo trợ cho các thương hiệu con với nhiều nhánh sản phẩm khác nhau.

Nhưng trước tiên, chúng ta hãy cùng xem các đối thủ của Vifon đã nhảy vũ điệu thương hiệu gì để gây chú ý với khách hàng.

Mì Tiến Vua dùng chiêu quảng cáo “gây sợ hãi” (fear appeal) với thông điệp không dùng chất phẩm nhuộm vàng như các đối thủ. Tiến Vua từng bị chỉ trích ở khía cạnh khi đưa thông tin gây tâm lý hoang mang cho người tiêu dùng. Đổi lại, không ít người tiêu dùng tìm mua Tiến Vua với tâm lý “cho nó lành”.

Quảng cáo của nhãn hiệu mì ăn liền Gấu Đỏ (Gấu Đỏ gắn kết yêu thương) đã gây ra nhiều phản ứng trái chiều từ phía người tiêu dùng. Tuy có rất nhiều chỉ trích nhưng không thể phủ nhận có một bộ phận người tiêu dùng sẽ bị “cảm” bởi những giọt nước mắt của Gấu Đỏ. Nên nhớ, một bộ phận lớn khách hàng mục tiêu của sản phẩm mì ăn liền là các bà các cô nội trợ - những người dễ cảm động và không quen suy diễn phức tạp rối rắm.

Và gần đây nhất là tranh cãi về hình ảnh của mì Mikochi xuất hiện trên phiếu bé ngoan. Giữa một “rừng” nhãn hiệu mì ăn liền, không dễ để một kẻ “sinh sau đẻ muộn’ như Mikochi được nhận biết trên thị trường và chiêu “bé ngoan” có vẻ bắt đầu phát huy hiệu quả về truyền thông.

Các ví dụ điển hình trên đây phác họa một xu thế chiến lược truyền thông thương hiệu trên thị trường mì gói: nỗ lực để “nổi tiếng” với người tiêu dùng bằng mọi giá, kể cả cách bị dư luận chỉ trích.

Ở góc nhìn về quản trị thương hiệu, chiến lược truyền thông mạo hiểm này có thể lý giải được vì một lý do duy nhất: các thương hiệu mì Tiến Vua, Gấu Đỏ hay Mikochi đều tồn tại độc lập với thương hiệu mẹ. Theo đó, các thương hiệu con hoạt động gần như độc lập với thương hiệu mẹ và hầu như không có mối liên hệ nào về nhận diện thương hiệu và lợi ích giữa “mẹ” và “con”.

Gấu Đỏ bị chỉ trích nhưng thương hiệu mẹ Asia Foods chẳng liên quan (ở góc độ nhận biết của người tiêu dùng). Ai ghét Tiến Vua cứ việc, nhưng chẳng ảnh hưởng gì đến Masan và nhãn hàng mì tôm khác của tập đoàn này là Omachi. Còn Mikochi? Thương hiệu mẹ Vina Acecook (chiếm đến 55% thị phần mì tôm) còn có một loạt “anh em họ hàng” khác để quan tâm: Hảo Hảo, Bốn Phương, Đệ Nhất, Lẩu Thái.

Nhưng mì Vifon là câu chuyện hoàn toàn khác. Cả về cơ cấu quan hệ thương hiệu lẫn chiến lược định vị sản phẩm.

Khác với những tay chơi đến sau như Masan, Asia Foods hay Micoem, Vifon có lịch sử và vị thế riêng để tạo dấu ấn thương hiệu trong lòng khách hàng mà không cần các chiến dịch truyền thông khoa trương ầm ĩ.

Vifon có dòng sản phẩm rất phong phú bao gồm các nhóm sản phẩm ăn liền gốc mì (mì tôm Vifon, mì gà Vifon) và nhóm sản phẩm ăn liền gốc gạo (miến, phở, bún mang tên Vifon). Điều đặc biệt là tất cả các sản phẩm này đều mang chung một tên Vifon với mô hình cơ cấu quan hệ thương hiệu là branded house (họ thương hiệu).

Với mô hình này, tên thương hiệu mẹ Vifon (đồng thời cũng là tên công ty) được xem là ‘người bảo trợ” về uy tín cho tất cả các dòng  thương hiệu con. Trên thị trường khách hàng căn cứ hoàn toàn vào uy tín hình ảnh tên thương hiệu Vifon để lựa chọn các dòng sản phẩm khác nhau. Cái tên Vifon quá quan trọng và quá “có giá” để ngăn Vifon không nhảy vào cuộc đua “giật tít” truyền thông như Gấu Đỏ, Tiến Vua hay Mikochi đã làm.

Với cơ cấu sản phẩm theo “họ thương hiệu”, thật rủi ro nếu Vifon đi theo con đường theo kiểu tạo một quảng cáo gây tranh cãi để gây chú ý của truyền thông và dư luận. Hơn nữa với bề dày lịch sử của một thương hiệu lâu đời với hơn 50 năm có mặt trên thị trường, Vifon có dấu ấn nhất định với người tiêu dùng Việt Nam.

Khác với các đối thủ mới nổi hiện nay, Vifon đã thành công khi định vị là thương hiệu dẫn đầu trên phân khúc các sản phẩm ăn liền sử dụng nguyên liệu từ gạo (phở, bún, miến, cháo ăn liền mang tên Vifon). Minh chứng cho điểm khác biệt này là hiện thương hiệu Vifon chiếm gần 50% thị phần phân khúc sản phẩm ăn liền có gốc từ gạo.

Câu chuyện của Vifon trong xây dựng thương hiệu là một bài học sống động về giải quyết mối quan hệ chiến lược truyền thông thương hiệu và cơ cấu quan hệ thương hiệu. Nếu chạy theo xu thế truyền thông của các đối thủ cạnh tranh, chắc chắn Vifon sẽ không có được thành công như ngày hôm nay.

Chỉ có một điều này, lẽ ra Vifon có thể làm tốt hơn: với điểm khác biệt rất đáng giá là thương hiệu duy nhất có thể mạnh về các sản phẩm ăn liền có lợi cho sức khỏe (sản phẩm có gốc từ gạo), có vẻ như Vifon vẫn chưa “đóng đinh” được từ khóa “gốc gạo” này trong tâm trí của khách hàng, thông qua các hoạt động truyền thông thương hiệu của mình.

Nguồn:
vneconomy.vn

Thứ Năm, 22 tháng 11, 2012

Lá thư của cha già

Ta nói cho con thêm một bí mật về tình yêu. Rằng tình yêu đích thực là một tình yêu không đòi hoàn trả. Yêu là cho đi, là trao gửi hoàn toàn, mà không cần biết sẽ nhận lại những gì….

 

THƯ LUÂN LƯU CỦA CHA GIÀ
 
Con yêu dấu,
 
Chắc con có nghe hay đọc về chuỗi Thiên Linh Cái và một lá thơ mà khi nhận được, con phải làm 10 phó bản rồi gởi đi 10 địa chỉ khác nhau; nếu không, con sẽ nhận lãnh một hình phạt dữ dội nào đó. Lá thư này cũng vậy, ta muốn con phải làm 10 phó bản và gởi đi cho 10 người thân nhất. Tuy nhiên, nếu con không làm như thế, ta sẽ không có một hình phạt nào. Trong ta, chỉ có thương yêu và khen thưởng. Với con, ta chỉ muốn chia sẻ cái nồng ấm và thanh bình, là số phần duy nhất ta dành cho con.
Ta cũng không xa lạ gì với con. Nhiều tôn giáo, nhiều sắc dân, nhiều phong tục đều có nhiều tên khác nhau để gọi ta. Nào là Thương Đế, Thiên Chúa, Allah, God, Đấng Tối Cao, Đấng Tạo Hóa, Ông Trời, Tinh Thần Vĩnh Cửu, v.v… nhưng thực ra, ta chỉ thích cái tên đơn giản là cha già. Và dù bận rộn đến đâu trong cuộc sống xô bồ, ta cũng muốn con ngồi ra chỗ vắng, bỏ 10 phút nghe lời ta trong lá thư này. Bởi vì …
Ta nghe tiếng than khóc của con.
Nó bay đi trong đêm tối, qua bao nhiêu vì sao, bao nhiêu tầng vũ trụ để lên tận đỉnh trời, vào trong trái tim ta. Ta đã đau đớn vô cùng mỗi lần nghe tiếng kêu gào của con thỏ khi bị sập bẫy, của con chim khi bị tên đạn, của đứa trẻ thơ khi bị đau yếu. Và dĩ nhiên, ta cũng đã nghe lời than khóc của con. Hãy bình an. Hãy tĩnh lặng với chính mình.
Bởi vì ta sẽ đỡ nhẹ cho con niềm khổ đau này và bởi vì ta đã biết lý do cũng như giải pháp cho con.
Con than khóc cho những ước mơ thời thơ ấu giờ đây đã tan biến theo tháng ngày.
Con than khóc cho những tự tin thời mới lớn giờ đây đã bị những thất bại tàn phá.
Con than khóc cho bao nhiêu tiềm năng, cơ hội bị đổi chác để yên thân.
Con than khóc cho cái cá tính độc đáo đã bị dày vò bởi thị phi của thiên hạ.
Con than khóc cho cái thân thể khỏe đẹp giờ đã suy sụp vì những lựa chọn sai lầm.
Con nhìn lại con với tất cả khinh bỉ, ghê sợ và con quay mặt đau đớn mỗi lần soi gương. Ai đã lấy mất đi cái khuôn mặt ngây thơ tươi tắn, cái đầu óc bén nhậy, cái xử thế hào phóng? Ta biết rõ lý lịch của tên trộm này. Con có biết?
Ngày nào con nằm dài trên đồi cỏ xanh, nhìn lên những lâu đài xây bằng đám mây trắng và nghĩ đến những lâu đài đích thực mình sẽ xây cho gia đình.
Ngày nào con say sưa đọc lời hay ý đẹp của bao nhiêu bậc tiền nhân và tự nhủ mình đã thu thập đủ khôn ngoan để bước đi vững chãi trong cuộc đời.
Ngày nào con đi giữa thiên nhiên vĩ đại, tin tưởng rằng chung quanh con lúc nào cũng chứa đầy những thanh bình mầu nhiệm.
Con có biết ai đã gieo đặt vào trong con những ước mơ và hy vọng đó không? Con không biết.
Con không nhớ được cái phút giây con ra khỏi lòng mẹ và ta đã đặt tay ta lên trán con, đã nói nhẹ vào tai con những lời ân phúc? Đó là bí mật giữa ta và con. Con không nhớ?
Tháng năm đã tiêu hủy đi những trí nhớ của con, bởi vì đầu óc con đã bị xâm chiếm bởi sợ hãi và nghi ngờ, bởi âu lo và ân hận, bởi ghen tị và nhỏ nhen. Nó không còn chỗ cho những trí nhớ êm đẹp và thương ái.
Nhưng hãy lau khô dòng lệ. Ta đang ở với con và giây phút này là một bắt đầu tinh khôi cho đời con. Tất cả những gì đã qua, đã xảy ra … hãy chôn sâu chúng vào huyệt sâu. Chúng đã chết.
Ngày này, con sẽ trở về từ cõi chết. Hôm nay là ngày sinh nhật mới của con. Những gì đã qua thuộc về kiếp trước. Như trong một vở kịch, đó chỉ là màn tập diễn. Lần này, bức màn nhung sẽ thực sự kéo lên. Lần này vở tuồng sẽ thực sự bắt đầu. Thiên hạ sẽ chăm chú coi và sẽ tán thưởng. Lần này con không thể thất bại.
Hãy thắp lên những ngọn nến. Hãy cắt bánh ra. Hãy rót đầy ly rượu. Lần này, con sẽ bay cao. Lần này, không ai có thể níu kéo trì trệ con dưới vũng bùn.
Con có cảm thấy tay ta đang đặt trên trán con?
Con có nghe lời ta thì thầm về bí mật ta đã nói cho con nghe ngày sinh nhật trước. Bí mật mà con đã quên? Hãy nghe ta lập lại.
CON LÀ MỘT SÁNG TẠO NHIỆM MÀU NHẤT CỦA TA. Đó là những ngôn từ đầu tiên con nghe khi ra khỏi lòng mẹ. Rồi con khóc. Rồi mọi người cùng khóc. Những giọt nước mắt của hạnh phúc.
Nhưng con đã không tin lời ta … và những năm tháng kế tiếp, không gì có thể khiến con thay đổi cái nghi ngờ này. Làm sao con có thể là một phép mầu khi con đã vụng về thất bại trong những công việc cỏn con nhất? Làm sao con có thể là một phép mầu khi bao nhiêu là nợ nần đang đè nặng trên vai con và mỗi đêm con kinh sợ khi nghĩ đến cơm áo cho tương lai?
Ta đã gởi đi không biết bao nhiêu là tiên tri, thánh nhân và siêu nhân để lập lại lời ta về nhiệm mầu mang tên con. Rằng con chính là một hiện thân của ta. Rằng con có đủ quyền năng để cai trị muôn loài, vá sông lấp biển và tạo dựng những công trình vượt quá trí tưởng tượng của bao thế hệ.
Nhưng con không tin ai. Con đốt cháy cái bản đồ vẽ đường hạnh phúc, con bỏ mất cái bằng khoán ban cho người nhận niềm vui thanh nhàn, con thổi tắt những ngọn nến thắp sáng con đường hoan lạc hiền hòa. Rồi con vấp ngã, con lạc lối, con run sợ trong bóng tối của hèn nhát và tự kỷ. Con rơi vào một địa ngục do chính con tạo nên.
Dĩ nhiên, con la khóc, con chửi bới cái định mệnh xấu xa của mình. Con không chấp nhận trách nhiệm của mình, rằng chính những ý nghĩ nhỏ nhoi và những hành động lười biếng của con là những nguyên nhân cho những hậu quả gặt hái. Con tìm một con dê tế thần để đổ lỗi.
Con đổ thừa cho ta. Con than rằng những thiếu sót, những hèn mọn, những cơ hội lỡ, những thua lỗ … là do một định mệnh mà ta đã sắp sẵn cho con.
Con không thể nào sai hơn.
Để ta tính cho con. Trước hết là những thiếu sót bất hạnh của con. Ta đồng ý rằng nếu con không đủ dụng cụ làm sao con có thể xây một đời mới?
Nhưng hãy kiểm điểm. Con có bị mù lòa? Không, cả trăm ngàn tế bào thị giác ta đã đặt vào mắt con đã giúp con vui hưởng cái hùng vĩ của núi đồi biển cả, cái tuyệt mỹ của ngàn cánh hạc trên lá đỏ rừng thu, cái tinh khiết của tuyết trắng đêm sao, cái môi cười của một tình nhân ngàn kiếp. Hãy đếm một ân phúc.
Tai con có điếc? Không … 24,000 sợi dây âm thanh ta đặt vào tai con đã rung động những lời thì thầm của sóng biển trên ghềnh đá, của chim hót chào bình minh, của tiếng trẻ cười đùa ngoài công viên, của bài tình khúc trên phím dương cầm. Hãy đếm hai ân phúc.
Miệng con có câm? Không … chỉ có một sinh vật trên trái đất này có khả năng dùng lời nói để dịu nhẹ người giận dữ, để nâng cao tinh thần người yếu đuối, để khen thưởng người thành công, để dậy dỗ người ngu dốt, để bày tỏ tình yêu thơ mộng. Hãy đếm ba ân phúc.
Tay chân con có tê liệt? Không … Con không phải là một cây thông bị chôn chặt vào mảnh đất nhỏ, chịu đựng những mưa gió hàng ngày. Ta đã đặt cho con hơn 500 bắp thịt, 200 khúc xương và 10 cây số dây tủy thần kinh để con có thể chạy nhảy, viết lách, luân vũ và vuốt ve. Hãy đếm bốn ân phúc.
Tim con có mạnh khỏe? Con có biết ta đã đặt 100,000 cây số mạch máu lớn nhỏ khắp châu thân con với một cái bơm có nhịp đập hơn 36 triệu lần mỗi năm, không hề sai trật. Hãy đếm năm ân phúc.
Da con có bị ghẻ hủi? Thời gian có thể làm hao mòn và rỉ sét mọi sắt thép, nhưng da con là một sáng tạo diệu kỳ. Nó tái sinh liên tục, tế bào mới thay thế tế bào chết thật tự nhiên. Hãy đếm sáu ân phúc.
Rồi lá phổi của con? Bao nhiêu triệu lít dưỡng khí đã được lọc tươi mội năm? Và bộ máy tuần hoàn của con? Mỗi một giây, hơn hai triệu tế bào máu được thay thế. Hãy đếm mười ân phúc.
Trí óc con có bình thường? Con vẫn còn suy nghĩ tính toán được? Hãy đếm ngàn ân phúc. Bởi vì đây là bộ máy tinh vi hiện đại nhất của vũ trụ này. Chỉ với hai kí lô nặng, ta đã đặt vào đó 13 tỉ tế bào và hơn ngàn tỉ tỉ ký ức, dữ kiện hồ sơ. Con đã dự trữ trong đó tất cả mọi tiếng động, mọi mùi vị, mọi hình ảnh, mọi cảm nhận từ ngày con sinh ra. Và con sẽ tái nhận bất cứ một kỷ niệm nào trong quá khứ chỉ bằng một chớp mắt. Không một máy điện toán nào, bây giờ hay ngàn kiếp sau, có thể so sánh với trí óc con. Không một kỳ quan nào của thế giới, từ khai thiên đến tận thế, có thể tuyệt kỹ như trí óc này.
Và hơn hết, trái tim con có rung động? Con có cảm thấy tình yêu đang bàng bạc khắp nơi, hay con thấy một cô đơn lạnh buốt đang vây kín?
Ta nói cho con thêm một bí mật về tình yêu. Rằng tình yêu đích thực là một tình yêu không đòi hoàn trả. Yêu là cho đi, là trao gửi hoàn toàn, mà không cần biết sẽ nhận lại những gì. Bởi vì luồng điện yêu thương không vị kỷ, không điều kiện, mới đủ tinh khiết để lọc sạch tim con và mang đến cho chính con, không phải người nhận, một thanh bình tuyệt đối. Hãy đếm ân phúc bằng triệu lần.
CON LÀ MỘT SÁNG TẠO NHIỆM MẦU NHẤT CỦA TA. Con có nghèo như con nghĩ? Hãy đếm lại tài sản của con. Hãy đếm lại vài ân phúc mà ta vừa kể. Và hãy tự hỏi. Có một nhà tỉ phú nào trên thế giới này mà không trao đổi hết gia tài của họ để hưởng thêm những ân phúc đó trước giờ nhắm mắt?
Như vậy, con đã hiểu cái bí mật đầu tiên của hạnh phúc và thành công = đó là con có đầy đủ dụng cụ và khả năng để xây dựng một nền móng cho tòa lâu đài của đời con.
Hãy đếm những ân phúc và hiểu rằng con là một sáng tạo nhiệm mầu nhất của ta. Không hiểu và cảm nhận được nguyên lý này, con sẽ không bao giờ có thể trở về từ cõi chết mòn hiện tại.
Và ngay cả nếu con đang thiếu hụt vật chất, hãy nhớ rằng … người nghèo không phải là người có ít, mà là người muốn nhiều … rằng an sinh thực sự không do những của cải con có mà do những của cải con không cần. Những thiếu hụt thua kém mà con nghĩ làm con thất bại, thực ra, chỉ hiện hữu trong đầu óc con.
Hãy đếm lại những ân phúc của mình. Đếm thật kỹ. Ghi thật rõ. Đừng bao giờ quên chúng.
Bây giờ con hãy nhận thêm nguyên lý thứ hai. Hãy tuyên dương cái hiếm quý và độc đáo của mình.
Bao lâu nay con đã hủy diệt lần mòn đời con với những tự kỷ, những mặc cảm, những bi quan. Con không thể tha thứ cho chính con những lầm lỡ, những thất bại, những yếu đuối. Thế nhưng có bao giờ tự hỏi là tại sao ta sẵn sàng tha thứ tất cả tội lỗi, sai trật của con mà con lại không thể tự tha thứ cho chính mình? Ta nói cho con nghe bí mật này.
Con là một báu vật của ta bởi vì cái hiếm quý và độc đáo của con.
Con thử nghĩ tại sao bức tranh Mona Lisa của DaVinci, 9 hợp tấu khúc của Beethoven, vở kịch Romeo and Juliet của Shakespeare… là những tuyệt phẩm vĩ đại. Bởi vì chúng độc nhất vô nhị. Không thể có một tác phẩm nào so sánh nổi. Con cũng vậy. Từ khai niên lập địa, ta đã gọt nắn ra hơn 70 tỉ người, có con người nào hoàn toàn giống con hay không? Và ngàn năm sau, cho đến khi tận thế, hãy tin rằng sẽ không ai hoàn toàn giống con, từ tinh thần đến vật chất, sẽ bước đi trên cùng mặt đất này.
Con là một sáng tạo hiếm quý và độc đáo nhất của ta.
Vậy mà con không hề biết hay cảm nhận sự thật này. Con có biết về sự kết hợp kỳ diệu của đời con? Rằng trong 400 triệu tinh trùng từ cha con, chỉ có một con tinh trùng là sống sót trong chặng hành trình nối liền với âm trứng của mẹ con. Cái con tinh trùng độc nhất ấy là mầm mống của đời con. Hơn 300 ngàn triệu tỉ tinh trùng, ta đã tạo dựng hoàn toàn khác biệt. Ta độc đáo thêu dệt con bằng cả ngàn triệu DNA thật đặc biệt.
Vậy mà con đã đánh giá con quá thấp khi gia tài ta cho con quá lớn?
Tệ hơn nữa, con còn nghe những dèm pha chê bai của những tiểu nhân quanh con … và con đã tin lời họ. Tại sao?
Ngày hôm nay, con hãy tuyên dương thật hào hùng cái hiếm quý và độc đáo của mình. Đừng dấu diếm chúng trong bóng tối. Hãy phô diễn cho toàn thế giới. Đừng đi theo những bước đi của đám đông, đừng nói theo những lời nói của dư luận, đừng gắng làm một người tầm thường. Đừng bao giờ bắt chước. Nhưng kẻ bắt chước luôn luôn thua kém người mẫu vì phó bản không bao giờ so sánh nổi với nguyên bản. Hãy ngẩng cao đầu và cười hãnh diện với con người hiếm quý và độc đáo của mình.
Bây giờ con đã nhận hai nguyên lý. Thứ nhất, nhớ đếm những ân phúc hằng ngày. Thứ hai, luôn luôn phô trương cái độc đáo của mình.
Hai điều đó đã giúp con thấy rằng con không bị trì trệ vì thiếu sót dụng cụ hay vì con quá tầm thường.
Bây giờ đến lời than trách kế tiếp. Rằng con không bao giờ gặp được cơ hội tốt.
Ta nói cho con nghe cái nguyên lý thứ ba về sự thành công. Bao nhiêu người áp dụng cái bí mật đơn giản này đã hưởng nhận hạnh phúc, danh tiếng, của cải và an bình. Nhưng đa số không thích sử dụng nó. Họ đi tìm thành công bằng những con đường tắt, bằng dối trá, bằng tội lỗi … và họ đợi ma quỷ đem đến cái gọi là MAY MẮN. Họ sẽ đợi và đợi trong thiên thu, như con đã đợi. Và họ sẽ than khóc như con đã than khóc và họ sẽ đổ thừa cho định mệnh, đổ lỗi cho ta.
Nguyên lý này thật đơn giản. Nó ứng dụng hữu hiệu cho mọi lớp người không phân biệt tuổi tác, màu da, chủng tộc hay tôn giáo. Đó là … nếu con phải đi một dặm đường, hãy cố gắng đi hai dặm. Luôn luôn bước thêm một bước nữa.
Cách duy nhất để thành công trong bất cứ một hoàn cảnh nào, một công việc nào … là luôn luôn cố gắng vượt quá chỉ tiêu đòi hỏi nơi mình, luôn luôn dâng hiến nhiều hơn, từ sản phẩm đến dịch vụ, từ công việc đến xử thế, bất cứ trong hoàn cảnh nào. Đây là thói quen số một của mọi người thành công. Cách chắc nhất khiến con người trở thành hèn mọn là chỉ làm đủ việc mà con đã được trả lương để làm.
Đừng nghĩ rằng nếu con cho đi nhiều hơn con nhận là con bị lừa gạt. Giống như một quả lắc, con càng kéo về một phía thật xa, quả lắc sẽ dao động qua chiều đối diện gấp chục lần lực đẩy. Nếu ngày nay, con không nhận được phần mình, để càng lâu, phần của con sẽ sinh sôi nảy nở gấp trăm lần.
Nếu con không chịu bước đi một bước nữa, chỉ làm vừa đủ, là con đã tuyên án cho đời con một kiếp sống hèn mọn. Luật nhân quả và thừa trừ luôn luôn tuyệt đối. Trái chín mà ngày nay con hưởng thụ đã hiện diện trong cái nhân con vừa gieo trồng ngày hôm qua. Không bao giờ sai trật.
Luôn luôn bước thêm một bước nữa.
Nếu con nghĩ rằng con đang phục vụ một tên chủ không biết điều, hãy tiếp tục phục vụ hắn. Hãy để ta làm người mang nợ của con. Và ta hứa là ta sẽ trả cho con đầy đủ … nợ càng lâu, lãi xuất càng tích lũy và con sẽ thụ hưởng toàn vẹn cái tích lũy cấp số của món nợ này.
Ta không thể ban cho con sự thành công… chỉ có con là xứng đáng với trái quả mà con đã gieo trồng.
Hãy bước thêm một bước nữa. Và nhìn lại quanh con. Con đường ngày hôm qua mới mang đầy dấu tích của tự kỷ và ghen ghét, đã trở thành một thảm nhung của bông hoa hạnh phúc và cơ hội. Cái gì đã xảy ra? Thực ra không gì cả, chỉ có chính con đã thay đổi … Và con là tất cả. Con là niềm sáng tạo nhiệm màu mhất của ta, ta đã nói.
Con nhớ lại ba nguyên lý chưa? Đếm những ân phúc. Tuyên dương cái độc đáo của mình và đi thêm một bước nữa.
Kiên nhẫn với sự tiến bộ của con. Con không thể thực hiện những nguyên lý, sửa đổi lối suy nghĩ của con bằng một chớp mắt. Và con nên nhớ rằng những gì con thu thập bằng cách thức khó khăn nhất là những báu vật mà con sẽ gìn giữ lâu dài nhất; rằng những ai phải tự tạo ra của cải sẽ giữ được lâu bền hơn là kẻ thừa tự.
Và đừng sợ hãi khi bước vào cuộc đời mới. Không một hành trình vĩ đại nào mà không bị vây quanh bởi trắc trở và rủi ro. Kẻ lo sợ sẽ chồn chân và không bao giờ tới đích. Con đã biết con là một phép màu. KHÔNG THỂ CÓ SỢ HÃI TRONG MỘT PHÉP MÀU.
Hãy tự hãnh diện. Con không phải là một tai nạn chợt xảy đến trong một phòng thí nghiệm về đời sống. Con không phải là một nô lệ cho những quyền lực mà con không thấu hiểu. Con là một biểu hiện của tự do tuyệt đối, không tùy thuộc vào một quyền lực nào hay một tình yêu nào ngoài ta. Con là một sáng tạo với một mục đích.
Hãy cảm nhận bàn tay âu yếm của ta. Hãy lắng nghe lời ta thì thầm = Ta cần con … và con cần ta.
Chúng ta còn phải tái dựng một thế giới mới, còn cần một phép mầu mới. Ta và con đều là những phép màu và giờ đây, chúng ta có nhau.
Ta không bao giờ đánh mất niềm tin vào con từ ngày con sinh ra. Ta không bao giờ đánh mất niềm tin vào con người, từ khi ta hoàn chỉnh chúng hơn 30,000 năm trước. Ta không phải cải thiện những sáng tạo này.
Vì làm sao có thể cải thiện được một phép lạ? Ta đã hãnh diện với những sáng tạo đó, đã ban cho chúng đầy đủ quyền năng để cai trị quả đất này.
Ta cho con quyền năng để suy nghĩ.
Ta cho con quyền năng để yêu thương.
Ta cho con quyền năng để phấn đấu.
Ta cho con quyền năng để sáng tạo.
Ta cho con quyền năng để cười, để nói, để nghe và để cầu nguyện.
Niềm hãnh diện của ta về con không có giới hạn. Con là một kỳ quan tuyệt mỹ, một sinh vật toàn diện. Con có thể thích ứng với mọi khí hậu, mọi hoàn cảnh, mọi khó khăn, mọi thử thách. Chỉ có con là nắm trong tay hoàn toàn cái định mệnh của con mà không cần một can thiệp nào của ta. Chỉ có con là sinh vật độc đáo nhất có thể hành động, không bằng bản năng, mà bằng suy tính và cân nhắc.
Như vậy, ta sẽ nói thêm cho con cái nguyên lý thứ tư về thành công và hạnh phúc … là ta đã cho con một quyền năng mà ngay cả những thiên thần quanh ta cũng không có.
Đó là quyền năng để lựa chọn.
Với ân phúc này, ta đã nâng con lên một cấp bậc cao hơn cả thiên thần, cả ta, bởi vì thiên thần không thể tự do chọn lựa tội lỗi. Ta cho con được làm chủ hoàn toàn định mệnh của con. Giữa thiên đường và địa ngục, con được tự do uốn nắn con người của chính con theo sở thích của mình. Con có quyền năng để biến cải con trở thành một sinh vật thấp hèn nhất của thế giới hay hoàn chỉnh con người con thành một thánh nhân hòa đồng với thiêng liêng của vũ trụ.
Và ta đã không bao giờ lấy đi cái quyền năng lựa chọn này của con.
Con hãy tự hỏi con đã làm gì với quyền lực ghê gớm này? Hãy nhìn lại con. Hãy nghĩ đến những lựa chọn con đã làm trong quá khứ và hãy nhớ lại những lần con đau đớn quỳ xin cho con được chọn lựa trở lại.
Thế nhưng quá khứ là quá khứ. Bây giờ con đã biết thêm một định luật mới của thành công và hạnh phúc. Đó là con hãy sử dụng cái quyền năng lựa chọn này thật khôn ngoan.
Hãy chọn yêu thương. Hãy xóa bỏ ghen ghét.
Hãy chọn sáng tạo. Hãy xóa bỏ hủy diệt.
Hãy chọn tiếng cười. Hãy xóa bỏ lời than khóc.
Hãy chọn phấn đấu. Hãy xóa bỏ tinh thần chủ bại.
Hãy khen, đừng chê.
Hãy cho, đừng ăn cắp.
Hãy tăng trưởng, đừng mục rữa.
Hãy hành động, đừng lười biếng.
Hãy cầu nguyện, đừng nguyền rủa.
Nói tóm lại, con hãy chọn sự sống, đừng nghĩ đến cái chết.
Bây giờ, con đã thấu hiểu được rằng những gì con cho là bất hạnh, đều là tự con tạo dựng, bằng những suy nghĩ và hành động của chính con trong quá khứ. Những ân phúc mà ta đã giao cho con, cùng với những quyền năng, đã quá lớn và quá nhiều cho bản thân nhỏ bé của con. Để xứng đáng, con phải tăng trưởng, phải khôn ngoan hơn. Những trái ngọt cây lành của mặt đất này sẽ hoàn toàn là phần thưởng dành cho con.
Con không phải chỉ là một sinh vật, con phải là một con người đúng nghĩa.
Khả năng con không có một giới hạn nào. Có một sinh vật nào đã tự gây ra lửa? Có một sinh vật nào đã làm chủ trọng lực, đã bay thấu trời cao, đã chiến thắng bệnh tật và khí hậu?
Đừng bao giờ đánh giá quá thấp khả năng của con.
Đừng bao giờ an phận sống trong đống rác của loài người.
Từ nay, đừng bao giờ che đậy tài năng của mình. Và đừng trì trệ. Con có nhớ đứa trẻ hay nói “đến khi ta lớn”, rồi khi hắn lớn, “đến khi ta lập gia đình”, rồi sau đó, “đến khi ta về hưu”. Ngày hắn về hưu, hắn sẽ nhìn lại con đường hắn đã đi qua, hắn sẽ chỉ thấy một cánh đồng hoang vắng tàn tạ với những ngọn gió lạnh buốt châu thân. Và hắn sẽ than tiếc tại sao hắn đã bỏ lỡ cả một cuộc đời.
Hãy vui hưởng ngày hôm nay … rồi ngày mai. Con đã trở về từ cõi chết. Con đã làm một phép lạ cho thế giới.
Đừng bao giờ tự kỷ. Mỗi ngày sẽ là một niềm vui mới, một thử thách mới.
Con đã được tái sinh. Hãy nhớ ngày sinh nhật mới này. Nhưng như lần trước, con vẫn toàn quyền chọn lựa cho cuộc đời mới của con, hoặc hạnh phúc hay tuyệt vọng, hoặc thành công hay thất bại. Một chọn lựa hoàn toàn của chính con. Ta chỉ có thể đứng nhìn, như lần trước với tất cả hãnh diện, hay buồn rầu.
Và luôn nhớ bốn định luật của hạnh phúc và thành công.
Đếm những ân phúc.
Tuyên dương cái độc đáo của mình.
Bước thêm một bước nữa.
Và khôn ngoan với những lựa chọn trong đời sống.
Sau cùng, một sợi dây để nối liền những nguyên lý trên. Đó là hãy sống và làm tất cả mọi sự với yêu thương … yêu thương cho chính con, yêu thương cho tha nhân và yêu thương cho ta.
Hãy lau khô những dòng lệ. Hãy nắm tay ta và đứng cao người lên. Hãy để ta cắt đứt những dây rợ đã trói buộc đời con.
Ngày hôm nay con đã nhận lãnh lời tuyên cáo của ta.
“CON LÀ MỘT SÁNG TẠO NHIỆM MÀU NHẤT.”

Với tất cả thương yêu,

CHA GIÀ

P.S. Nếu con đọc lá thư này mỗi tối trước khi đi ngủ, trong 30 đêm liên tiếp, ta hứa sẽ ban cho con một phần thưởng thật ngạc nhiên và thật tuyệt diệu.
 

Thứ Sáu, 2 tháng 11, 2012

Đại gia giàu nhất Trung Quốc đi lên từ đáy xã hội

42 tuổi vẫn còn nghèo rớt, nhưng 20 năm sau Zong Qinghou trở thành người giàu nhất Trung Quốc với tài sản trị giá hơn 20 tỷ USD.

20 năm trước, khi Zong Qinghou 42 tuổi, ông thuộc dạng nghèo "rớt mồng tơi" và xoay xở kiếm sống bằng cách bán nước ngọt, kem que ở các cổng trường. Thời gian đó, ông kiếm được khoảng 8 USD một tháng, thấp hơn cả mức lương của một phần ba dân số Trung Quốc. Thường xuyên cháy túi đến nỗi có lần ông phải ngủ bờ ngủ bụi vì không có tiền thuê nhà trọ.

Thế nhưng ngày nay khi đã 67 tuổi, Zong đã thành doanh nhân thành đạt, ông trùm ngành nước giải khát và là người giàu nhất tại Trung Quốc đại lục. Tính đến tháng 10 này, tài sản của ông được Bloomberg định giá ở 20,1 tỷ USD, giàu thứ 30 thế giới.

Zong Qinghou
Zong Qinghou và con gái Kelly Zong, người sẽ thừa kế gia sản của Zong trong tương lai. Ảnh: AP

Ngay cả tại một đất nước vừa trải qua thời kỳ tăng trưởng bùng nổ, thì câu chuyện từ trắng tay thành giàu cự vạn như của Zong cũng được xem là kỳ tích.

Sinh năm 1945, thời trẻ của Zong trôi qua chủ yếu trên cánh đồng và không có nổi tấm bằng trung học. "Trong một thời gian dài, tôi thường xuyên thiếu tiền mua cái ăn thứ mặc. Có thể nói tôi đã từ dưới đáy xã hội ngoi lên", Zong nói khi hồi tưởng về thời trẻ của mình.

Zong Qinghou cũng đã chứng kiến Cuộc Cách mạng Văn hóa dưới Mao Trạch Đông và dành nhiều thời gian nghiền ngẫm những quyển sách dạy cách cam chịu vượt qua khủng hoảng. Đến khi Đặng Tiểu Bình lên nắm quyền và đẩy mạnh kinh tế thị trường, Zong Qinghou cho rằng đã đến lúc làm giàu. Năm 1987, ông vay 22.000 USD từ họ hàng và cùng hai cộng sự mở một cửa hàng rau quả. Đây là bước khởi đầu của Zong để thành lập công ty Wahaha, chuyên sản xuất và kinh doanh các sản phẩm đồ uống sau này. Trong năm đầu tiên, Zong thu về khoản lợi nhuận 15.991 USD, gấp 50 lần thu nhập bình quân đầu người thời gian đó.

Việc kinh doanh của ông ngày càng phát đạt trong hai thập kỷ rưỡi tiếp theo, vào thời kỳ Trung Quốc tăng trưởng phi mã với tốc độ GDP mở rộng trên 10% mỗi năm. Công ty Wahaha của ông Zong đã thu hút lượng khách lớn nhờ việc tầng lớp nghèo ngày càng khấm khá.

Tỷ phú
Người giàu nhất Trung Quốc vẫn giữ phong cách giản dị do thói quen từ thời còn khốn khó. Ảnh: Bloomberg

Năm ngoái, Wahaha có doanh thu 11 tỷ USD, chiếm thị phần thứ 3 về đồ uống tại Trung Quốc, đứng sau Coca-Cola và thương hiệu Tingyi của Hong Kong. Zong dự đoán lợi nhuận sẽ còn tăng trưởng 60% trong năm nay. Hiện Zong, vợ và con gái nắm giữ 80% cổ phần của công ty.

Giờ đây khi làm chủ tịch của tập đoàn nước giải khát Wahaha, Zong vẫn duy trì phong cách đạm bạc và nhất quán. Ông thường ngủ nghỉ tại trụ sở chính của công ty đặt tại Hàng Châu, thủ phủ của tỉnh Triết Giang. Mỗi buổi trưa, ông xuống căng tin dưới tầng một để dùng bữa, chọn món ăn như các công nhân của mình.

Người đi đường nếu không biết mặt Zong Qinghou thường không liếc ông đến lần thứ 2 vì tỷ phú giàu nhất Trung Quốc chẳng có gì nổi bật. Không bao giờ có vệ sĩ, ông thường ra ngoài với một chiếc áo khoác màu tối, đi giày da trơn, tất cả đều là hàng nội địa. Zong Qinghou chỉ mua giày mới khi ai đó nhắc rằng giày mình đã cũ. Thứ xa xỉ nhất trên người vị doanh nhân này là chiếc đồng hồ Vacheron Constantin giá 48.000 USD, ông mua để thay chiếc Rolex cũ. "Nhiều người bảo tôi rằng Rolex chỉ dành cho nhà giàu mới nổi", ông cười cho biết.

"Khi còn nghèo, tôi luôn phải tìm cách vươn lên. Những kinh nghiệm đó giờ đây vẫn còn giúp ích tôi rất nhiều", ông chia sẻ với tờ Bloomberg.

Anh Đức

Tỷ phú thương hiệu Zara chia sẻ bí quyết thành công

Bên trong tòa nhà trụ sở của tập đoàn Inditex ở thị trấn Arteixo, Tây Ban Nha, một cô người mẫu yểu điệu khoác lên mình bộ váy vừa mới được thợ may hoàn thành vài phút trước. Một nhóm nhà thiết kế, trông cũng đẹp không khác gì người mẫu, ngắm nghía rồi gật đầu tán thành.

Chỉ trong vòng vài tuần, mẫu váy này cùng hàng trăm mẫu thiết kế khác, bao gồm từ thời trang đường phố cho tới dành cho các sàn catwalk, sẽ xuất hiện tại hơn 1.600 cửa hiệu Zara tại 85 quốc gia trên khắp 6 châu lục.

Kể từ khi mở cửa hiệu đầu tiên trong căn nhà bên bờ biển ở La Coruna vào năm 1975, nhà sáng lập của tập đoàn dệt may Inditex với thương hiệu Zara - tỷ phú Amancio Ortega - đã xây dựng nên chuỗi bán lẻ thời trang lớn nhất thế giới. Thành công với Zara đã đem đến cho ông Ortega khối tài sản hiện thậm chí còn lớn hơn cả giá trị tài sản ròng của nhà đầu tư huyền thoại người Mỹ Warren Buffett.

Theo xếp hạng tỷ phú thế giới của hãng tin tài chính Bloomberg, tài sản của ông Ortega hiện ở mức 52,7 tỷ USD, đảm bảo cho ông vị trí giàu thứ 3 thế giới. Đứng ở vị trí thứ tư, Warren Buffett có 46,3 tỷ USD. Từ đầu năm đến nay, giá trị tài sản của ông Ortega đã tăng gần 50%, trong khi tài sản của ông Buffett mới tăng hơn 8%.


Ông ấy vô cùng gần gũi với hoạt động sản xuất kinh doanh. Ông gặp gỡ và trò chuyện với tất cả mọi người. Ông Antonio Camunas, một người đã làm công tác cố vấn cho ông Ortega suốt hai thập niên

Tài sản của ông Ortega không ngừng tăng ngay cả khi quê hương Tây Ban Nha của ông vật lộn với khủng hoảng nợ công và chìm sâu vào suy thoái kinh tế. Tỷ lệ thất nghiệp của nước này hiện ở mức khoảng 25%, nghĩa là cứ 4 người lao động ở Tây Ban Nha thì có 1 người “vô công rồi nghề”. Trong bối cảnh nền kinh tế toàn cầu tăng trưởng chậm nhất trong 3 năm, tập đoàn dệt may với những dây chuyền sản xuất đề cao vấn đề tiết giảm chi phí vẫn đạt được mức tăng trưởng doanh số đáng nể.

“Thật lạ là những biến động kinh tế hiện nay lại ủng hộ những nhà bán lẻ như Zara. Ngày càng có nhiều người ham mê thời trang muốn tìm kiếm sự sành điệu ở mức giá phải chăng hơn”, nhà nghiên cứu về lĩnh vực bán lẻ Nancy Koehn thuộc Trường kinh doanh của Đại học Havard nhận xét. Nữ công tước xứ Cambridge, Kate Middleton, một biểu tượng thời trang của thế giới hiện nay, đôi khi vẫn xuất hiện trên mặt báo trong trang phục của Zara.

Inditex là từ viết tắt của Textile Design Industries in Spanish, tạm dịch là “Công nghiệp thiết kế dệt may ở Tây Ban Nha”. Doanh thu của hãng này trong 6 tháng đầu năm 2012 đạt mức 7,2 tỷ Euro, tương đương 9,3 tỷ USD, tăng 17% so với cùng kỳ năm ngoái. Doanh thu tại thị trường Tây Ban Nha duy trì ở mức khoảng 1,6 tỷ Euro trong 6 tháng.

“Họ có phản ứng nhanh chóng với thời trang. Họ rất linh hoạt với sản phẩm của mình, và họ đang tăng trưởng tốt”, nhà quản lý quỹ Peter Braendle của Swisscanto Asset Management AG, một quỹ ở Thụy Sỹ có nắm cổ phiếu Inditex, nhận xét.

Tuy nhiên, theo những người làm việc cùng ông Ortega, thì việc giàu hơn cả tỷ phú Buffett không làm thay đổi con người của “ông trùm” ngành thời trang này.

Sau khi rời ghế Chủ tịch Hội đồng Quản trị Inditex vào năm ngoái, ông Ortega vẫn dành nửa tiếng mỗi ngày để đi từ tư dinh ở La Coruna tới trụ sở của tập đoàn ở Arteixo. Ông thường xuyên trò chuyện cùng các nhà thiết kế, chuyên gia về chất liệu và người mua hàng cho dòng sản phẩm Zara Woman dành cho nữ giới.

Mặc một bộ quần áo đơn giản, hiếm khi là của các thương hiệu do ông sở hữu, và có vẻ hơi chật, ông Ortega hăng hái tham gia vào mọi công việc của Inditex, từ việc tra khóa vào sản phẩm cho tới ra mắt trang web bằng tiếng Trung Quốc của Zara vào tháng 9 vừa rồi.

“Ông ấy vô cùng gần gũi với hoạt động sản xuất kinh doanh. Ông gặp gỡ và trò chuyện với tất cả mọi người”, ông Antonio Camunas, một người đã làm công tác cố vấn cho ông Ortega suốt hai thập niên cho biết.

Tiếc là ông Ortega, người giàu nhất châu Âu, từ chối dành cho Bloomberg một cuộc trả lời phỏng vấn.


Tuy kinh doanh phát đạt nhưng đời tư của ông Ortega có nhiều nỗi buồn riêng.

Ông Camunas nhớ lại, khi ông bắt đầu làm việc cho ông Ortega vào đầu thập niên 1990, “đại gia” thời trang này khi đó vẫn chưa từng được phỏng vấn hay chụp ảnh đăng báo bao giờ. Ở thời điểm đó, có quá nhiều bí ẩn xung quanh người đàn ông đứng sau những cửa hiệu Zara hào nhoáng đang mọc lên khắp Tây Ban Nha. Người dân khi đó thậm chí còn đồn đoán rằng, Ortega hẳn là người đứng đầu một đường dây buôn lậu ma túy.

“Họ không hiểu là vì sao mà Ortega có thể làm được những việc mà ông đã làm”, ông Camunas nói.

Theo nhận định của bà O’Shea, người hiện là Chủ tịch của Trường kinh doanh thời trang ISEM ở Madrid, ông Ortega đã lật ngược ngành công nghiệp thời trang bằng cách đáp ứng những nhu cầu của khách hàng. Trước đây, bà O’Shea làm báo và bà là một trong số chỉ 3 nhà báo từng có bài phỏng vấn ông Ortega được đăng báo.

“Ông ấy nhận thấy rằng, thời trang cần phải là một thứ gì đó có thể tiếp cận, không phải chỉ dành cho một nhóm nhỏ. Thời trang với ông ấy là phải được ‘dân chủ hóa”, bà O’Shea cho biết.

Ông Ortega cũng không ngại “vay mượn” từ các thương hiệu thời trang xa xỉ. Vào năm 2008, hãng giày Christian Louboutin Sarl của Pháp đã đâm đơn kiện Inditex nhưng không thành công. Hãng này tố Inditex xâm phạm nhãn hiệu thương mại giày cao gót đế đỏ. Một đôi giày đế đỏ bình thường của Zara có giá chưa đầy 100 USD, trong khi một đôi tương tự của Louboutin “hét” giá trên 1.000 USD.

Inditex có 300 nhà thiết kế làm việc ở Arteixo, bên cạnh 100 nhà thiết kế ở Barcelona. Mỗi năm hãng tung ra khoảng 20.000 sản phẩm mới, dựa trên báo cáo từ các cửa hiệu xem sản phẩm nào đang bán tốt, sản phẩm nào bị tồn, sản phẩm nào bị khách chê. Một khi mẫu thiết kế đã được thông qua, robot với công nghệ từ hãng Toyota sẽ thực hiện cắt vải hàng loạt để may thành sản phẩm. Sau công đoạn là, hàng thành phẩm sẽ được gắn mác giá, gấp, và đóng gói rồi được hãng chuyển phát DHL giao hàng tới từng cửa hiệu Zara.

Hàng tồn kho của Inditex thường xuyên ở mức thấp vì công ty này liên tục đem mẫu mới đến các cửa hiệu thay vì chỉ ràng buộc các thiết kế theo mùa. Đây được đánh giá là một lợi thế của Inditex so với các công ty thời trang khác.

Inditex không trực tiếp sản xuất mọi sản phẩm của hãng. Đối với những sản phẩm ít tính thời trang hơn như quần jean hay đồ công sở, hãng thuê gia công khoảng một nửa tại các quốc gia có mức chi phí sản xuất thấp.

Là con của một công nhân đường ray, khi còn nhỏ, ông Ortega biết rõ thế nào là cái nghèo. Ông nghỉ học ở tuổi 13 để làm thuê các công việc lặt vặt cho một cửa hàng thời trang. Sau đó, ông cùng với anh trai và chị gái cùng vào làm cho một cửa hiệu khác. Tại đây, ông Ortega gặp Rosalia Mera, người vợ đầu tiên của ông. Vào năm 1963, anh em nhà Ortega cùng kinh doanh bằng cách sản xuất mặt hàng áo choàng tắm giá bình dân.

“Tôi nghĩ sẽ thật là không công bằng nếu chỉ có những phụ nữ giàu có mới được mặc đẹp”, ông Ortega nói trong một bài trả lời phỏng vấn vào năm 2003.

Những nỗ lực mở rộng kinh doanh được Ortega được thực hiện từ năm 1968 sau khi ông đến thăm một hội chợ hàng dệt may ở Paris. Đến năm 1975, ông đã có vài trăm nhân viên ở Arteixo và quyết định mở cửa hiệu Zara đầu tiên. Ban đầu, ông định lấy cái tên Zobra, nhưng sau đó lạ chuyển sang dùng cái tên Zara.

Đến năm 1990, ở bất kỳ thành phố nào có từ 100.000 dân trở lên ở Tây Ban Nha đều có một cửa hiệu Zara. Cái tên Zara đến lúc này cũng đã xuất hiện ở Paris và New York. Ông Camunas cho biết, ông Ortega có kỳ nghỉ đầu tiên trong đời chỉ sau khi Inditex phát hành cổ phiếu lần đầu ra công chúng (IPO) vào năm 2001.

Tuy kinh doanh phát đạt nhưng đời tư của ông Ortega có nhiều nỗi buồn riêng. Người vợ đầu Mera đã sinh hạ cho ông một cô con gái là Sandra và một cậu con trai là Marcos. Sandra hiện đã 44 tuổi và có tài sản trên 1 tỷ USD. Tuy nhiên, Marcos từ khi sinh ra đã bị ngớ ngẩn, trở thành một trong những nỗi khổ tâm lớn nhất của người cha tỷ phú.


Điều khiến tôi hối tiếc nhất là không có đủ thời gian cho gia đình. Tỷ phú Amancio Ortega

Vào năm 1983, Ortega có quan hệ tình cảm với một nhân viên tên Flora Perez Marcote và sinh hạ được một cô con gái nữa tên là Marta. Ông ly dị với người vợ đầu, nhưng 20 năm sau đó mới cưới Flora. Hiện người vợ cũ Mera của ông vẫn là cổ đông lớn thứ nhì của Inditex, sở hữu khối tài sản khoảng 5,2 tỷ USD.

“Điều khiến tôi hối tiếc nhất là không có đủ thời gian cho gia đình”, ông Ortega từng tâm sự với bà O’Shea.

Ông Ortega có lối sống tiết kiệm, nhưng chiều theo sở thích cưỡi ngựa của con gái út, ông đã xây một trung tâm cưỡi ngựa ở gần La Coruna. Trong số 3 người con của ông, thì chỉ có con gái út Marta là làm việc cho Inditex. Nhiều khả năng, Marta sẽ trở thành người đứng đầu Inditex trong tương lai.

Năm ngoái, ông Ortega đã có một bước đi quan trọng trong kế hoạch kế nhiệm của mình khi bổ nhiệm Giám đốc điều hành Pablo Isla vào vị trí Chủ tịch Inditex. Vào năm 2001, ông đã thành lập một quỹ có tên Fundacion Amancio Ortega, chủ yếu phục vụ cho các hoạt động giáo dục. Ông vẫn chưa phát tín hiệu xem sẽ làm gì với khối tài sản khổng lồ của mình sau khi qua đời.

Ngoài thời gian dành cho Inditex, ông Ortega thường xả hơi bằng bơi lội vào đọc sách báo cùng bạn bè tại một câu lạc bộ ở La Coruna. Một nhân viên bồi bàn cho biết, đôi khi anh nhìn thấy ông Ortega rảo bước đi dạo trong tòa nhà bằng đá Plaza Maria Pita ở La Coruna, bởi ông cũng muốn có những phút giây thật riêng tư, cho dù ông là tỷ phú giàu thứ ba thế giới.

Thứ Ba, 23 tháng 10, 2012

Chiêu marketing của kem tẩy lông Veet

Khi mới đưa sản phẩm kem tẩy lông Veet tới thị trường Trung Quốc vào năm 2005, công ty Reckitt Beckinser Group chẳng bán được mấy hàng.

Tờ Business Week kể, giá của Veet khi đó bị người tiêu dùng Trung Quốc chê là quá đắt, mà hộp sản phẩm lại bị đánh giá là quá to. Tuy nhiên, vấn đề lớn nhất nằm ở chỗ, phần lớn phụ nữ Trung Quốc không có nhiều lông trên cơ thể, mà những người có thì cũng chẳng mấy bận tâm.

Vì vậy mà Reckitt Beckinser quyết theo đuổi một chiến dịch marketing mới. Họ tung ra những quảng cáo đánh đồng làn da nhẵn nhụi, không có lông lá gì với sức khỏe, sự tự tin và “hào quang tỏa sáng”. Với cách làm này, Reckitt Benckiser khiến nhiều phụ nữ Trung Quốc trở nên chú ý tới từng chân lông của mình.

“Vấn đề không nằm ở chỗ bạn có nhiều lông hay không, mà là bạn nghĩ gì về số lông mà bạn có. Nếu mối quan tâm của bạn đủ lớn, thì kể cả một cọng lông cũng là nhiều”, ông Aditya Sehgal, Giám đốc điều hành của Reckitt Benckiser tại châu Á, nói.

Nhờ chiến thuật làm gia tăng nỗi sợ lông như thế mà Veet giờ đã trở thành thương hiệu có tốc độ tăng trưởng doanh thu nhanh nhất tại Trung Quốc của Reckitt Benckiser. Theo số liệu của hãng nghiên cứu Euromonitor International Reports, thị trường sản phẩm tẩy lông của châu Á đang tăng trưởng với tốc độ 20% mỗi năm, cao gần gấp đôi so với tỷ lệ tăng trưởng của thị trường dao cạo và lưỡi cạo dành cho phụ nữ.


Vấn đề không nằm ở chỗ bạn có nhiều lông hay không, mà là bạn nghĩ gì về số lông mà bạn có. Ông Aditya Sehgal, Giám đốc điều hành của Reckitt Benckiser tại châu Á

Tuy nhiên, chiến thuật của kem Veet không hẳn là mới. Từ lâu, trên thị trường các sản phẩm chăm sóc cá nhân trị giá 427 tỷ USD của thế giới, các nhà sản xuất đã thuyết phục phụ nữ tập trung vào những khiếm khuyết của họ. Tại Trung Quốc, các sản phẩm kem làm trắng da của Estée Lauder và L’Oréal bán tốt vì phụ nữ ở nước này luôn muốn có làn da sáng hơn.

Ông Sehgal cho hay, công ty của ông không có ý định “nhắc người Trung Quốc xem họ có bao nhiêu lông. Công việc của chúng tôi là nói về sự thật rằng, là da mượt mà, đẹp đẽ là điều rất quan trọng và chăm chút cho vẻ bề ngoài là việc rất quan trọng. Phụ nữ sẽ tự đi đến quyết định thông điệp đó có nghĩa là gì”.

Thông điệp của Veet đã “gãi đúng chỗ ngứa” đối với những khách hàng như cô Maggie Li. Chuyên viên tư vấn PR 29 tuổi ở Bắc Kinh này đã nhận được một mẫu thử kem Veet miễn phí vào mùa hè năm nay và đã sử dụng sản phẩm suốt từ đó. Li chi khoảng 400 Nhân dân tệ (63 USD) mỗi tháng cho những sản phẩm làm đẹp như kem chăm sóc da SK-II của Procter&Gamble. Một tuýp kem Veet 60 gram có giá 46 Nhân dân tệ đủ để giúp làn da chân cô nuột nà trong khoảng hai tháng. Li cho rằng, cách marketing của Veet “khiến phụ nữ Trung Quốc nhận thức rõ hơn về vấn đề lông lá trên cơ thể họ”.

Veet hiện là sản phẩm thống trị thị trường sản phẩm tẩy lông toàn cầu hiện nay với thị phần 41%, gấp 5 lần mức thị phần sản phẩm Nair của nhà sản xuất Church & Dwight. Doanh số mạnh của Veet giúp Reckitt Benckiser bù đắp cho sự tăng trưởng doanh số chậm lại của một số thương hiệu khác của hãng như nước rửa toilet Woolite and Vanish tại thị trường Mỹ và châu Âu.

Tuy nhiên, thành công của Veet ở Trung Quốc chưa phải là chắc chắn 100%. Sản phẩm này còn chưa được biết tới nhiều bên ngoài các thành phố lớn ở Trung Quốc, và tới năm sau thì Reckitt Benckiser mới bắt đầu một chiến dịch quảng cáo toàn quốc cho Veet ở nước này. Những sản phẩm nhái của Trung Quốc như “Veet Epilator” được bán trên mang Alibaba.com, trang bán lẻ trực tuyến lớn nhất Trung Quốc, cũng có thể ảnh hưởng bất lợi tới doanh số của Veet.

Mặc dù vậy, cơ hội tăng trưởng cho Veet tại Trung Quốc vẫn còn rất lớn, bởi nghiên cứu đã chỉ ra rằng, mới chỉ có 0,6% phụ nữ Trung Quốc thực hiện việc tẩy lông. Năm ngoái, doanh thu toàn cầu của Veet, thương hiệu ban đầu có tên là Neet và ra đời cách đây 1 thế kỷ, vào khoảng 405 triệu Bảng, tương đương 657 triệu USD - theo một nghiên cứu của hãng Sanford C. Bernstein.

Để tăng cường sức mạnh cho Veet tại thị trường Trung Quốc, Reckitt Benckiser đã tung ra mẫu bao bì mới, định vị đây là một sản phẩm dành cho những người phụ nữ “xem việc trau chuốt vẻ bề ngoài là một việc cần thiết để được thăng tiến, kiếm được tấm chồng tốt, và được tăng lương” - theo nhận định của nhà phân tích Paul French thuộc công ty Mintel ở Trung Quốc. Đối tượng khách hàng nữ như vậy đang mua sắm ngày càng nhiều tại các hãng bán lẻ như chuỗi cửa hiệu dược phẩm Watsons và chuỗi cửa hàng mỹ phẩm Sephora đang phát triển mạnh ở Trung Quốc.


Hiện có khoảng 25 loại kem tẩy lông Veet khác nhau được bán tại hơn 130 thành phố của Trung Quốc.

Bao bì mới của Veet tại Trung Quốc ra mắt vào năm 2008 lần đầu tại thành phố miền biển Quảng Châu, nơi có mùa hè nóng nực và phụ nữ thích mặc quần short cùng áo phông. Khi đó, Veet đã phát mẫu sản phẩm dùng thử với số lượng lớn tại các trường đại học ở Quảng Châu, đồng thời đưa lên mạng các đoạn video hướng dẫn sử dụng sản phẩm.

Hiện có khoảng 25 loại kem tẩy lông Veet khác nhau được bán tại hơn 130 thành phố của Trung Quốc, bao gồm cả những loại có mùi hương để lấn át thứ mùi khó chịu của hóa chất tẩy lông. Nữ diễn viên nổi tiếng Dương Mịch của Trung Quốc là một gương mặt quảng cáo cho Veet tại thị trường này để gia tăng sức hút của sản phẩm.

Business Week cho biết, trang web của Veet tại Trung Quốc thậm chí còn chạy những dòng quảng cáo “nặng ký” hơn: “Chúng tôi đều đã trải qua cảm giác khi bất ngờ nhận ra rằng mình chưa sẵn sàng để làm bất kỳ điều gì. Trên thực tế, nếu bạn có một đôi chân lởm chởm lông, đường bikini chẳng hề nhẵn nhụi, bạn sẽ chỉ muốn độn thổ khi xuất hiện trước đám đông. Vào những lúc như thế, bạn cần có Veet!”

Nhưng ông Sehgal cho biết, chiêu thức đánh vào nỗi sợ xấu hổ của phụ nữ như thế vẫn chưa thực sự “ăn thua”, vì phụ nữ Trung Quốc quá “độc lập về tư duy” để bị dẫn dắt sử dụng một sản phẩm mà họ không thực sự cần đến.

Nhưng các chuyên gia khác thì cho rằng, cách làm của Veet là khôn ngoan. Theo ông Benjamin Voyer, một chuyên gia tâm lý xã hội kiêm giáo sư về marketing của trường kinh doanh ESCP Europe, thì cách marketing của Veet ở Trung Quốc “cũng giống như chuyện trái táo trong Kinh thánh. Cách làm đó tạo ra nhận thức, tiếp đó khiến người ta có cảm giác ngượng ngùng và nhu cầu mua hàng”.

Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2012

Nghịch cảnh thường xuất hiện nhân tài

“Tình hình hiện nay rất phức tạp và khó khăn, nhưng cơn bão” năm Thìn này không nghĩa lý gì khi so lại những trải nghiệm của quá khứ. Tôi nghĩ tiềm lực nội tại của doanh nhân Việt sẽ giúp họ vượt bão và vươn cao hơn khi tình thế xoay chiều”.

Nhân Ngày Doanh nhân Việt Nam (13/10),  TS. Alan Phan, Chủ tịch Quỹ đầu tư Viasa Fund (Hồng Kông) trò chuyện với VnEconomy xung quanh câu chuyện về “tâm và tài” của đội ngũ doanh nhân Việt trong bối cảnh nền kinh tế gặp nhiều khó khăn hiện nay.


Ông nói:

- Nếu ai đó hỏi tôi lợi thế cạnh tranh của doanh nhân Việt so với các đồng nghiệp trên khắp thế giới thì tôi có thể trả lời không cần suy nghĩ về sức chịu đựng bền bỉ của họ và cách điều chỉnh hoạt động nhanh chóng để thích hợp với một môi trường kinh doanh luôn bất ổn.

Trong vài năm qua, tôi đã gặp và nói chuyện nhiều với các doanh nhân Việt, thành đạt cũng như khó nhọc. Họ đều chia sẻ những chuyện làm ăn khá thần kỳ trong thời bao cấp cũng như thời mở cửa chỉ để bám trụ và tồn tại.

Tình hình hiện nay rất phức tạp và khó khăn, nhưng "cơn bão" năm Thìn này không nghĩa lý gì khi so lại những trải nghiệm của quá khứ. Tôi nghĩ tiềm lực nội tại của doanh nhân Việt sẽ giúp họ vượt bão và vươn cao hơn khi tình thế xoay chiều.

Tuy nhiên, có một điều khác biệt giữa ngày hôm qua và hôm nay. Hai mươi năm trước, các doanh nhân này còn nhỏ và rất “đói” về mọi phương diện. Họ không có nhiều để mất và cả thế giới ào ạt đổ bộ vào Việt Nam để đầu tư vào một thị trường nguyên sinh, như Myanmar hiện giờ. Các doanh nhân này đã già hơn, mệt hơn và no đủ hơn vào thời điểm này. Thêm vào đó, sau 20 năm, mô hình kinh doanh dựa dẫm vào "quan hệ" đã không còn mấy hiệu lực và các nhà đầu tư ngoại đã bỏ đi tìm những cơ hội khác.

Tôi hy vọng là thế hệ thứ hai của doanh nhân Việt sẽ thay thế bậc đàn anh bằng những kỹ năng mới hơn, những sáng tạo đặc thù hơn và một tầm nhìn dài hạn hơn để xây dựng một nền kinh tế bền vững và hiệu quả. Khác với cha anh, họ sẽ có rất nhiều thứ để mất.

Mặt khác, trong một nền kinh tế dựa trên tri thức, các đột phá thường bất ngờ và lan phủ rất nhanh. Các doanh nhân trẻ phải cảnh giác về những đổi thay liên tục trong công nghệ, trong nhu cầu tiêu dùng, trong lợi thế cạnh tranh… để không bị đào thải khỏi cuộc chơi. Sự tiếp cận và tương tác với ngôi làng toàn cầu qua đám mây điện toán hay các phi vụ xuyên biên giới là một nhu cầu thiết yếu.

Với tôi, “nghịch cảnh thường thể hiện nhân tài, trong khi thịnh vượng lại che giấu nó”.

Nhưng theo ông, sau một vài vụ việc đáng tiếc với một số doanh nhân có tên tuổi ở Việt Nam vừa qua, bài học mà doanh nhân Việt cần rút ra là gì?

Tôi cho rằng, thực tình thì cũng không có điều gì là quá quan trọng cả vì tất cả các nước trên thế giới đều có chuyện doanh nhân phạm luật, họ cũng chỉ là một thành phần của xã hội. Khi phạm luật thì họ sẽ bị xét xử thôi.

Còn doanh nhân nào làm sai trái, phải trả giá thì đó cũng chỉ là chuyện riêng của họ.

Sau một vài vụ việc vừa qua, thực tế thì người ta cũng chỉ quan tâm đến những doanh nhân đang hoạt động trong giới ngân hàng, hoặc có những hành động tương tự. Với những người đang hoạt động trong lĩnh vực này hoặc có liên quan, có phạm luật, sai trái tương tự thì đương nhiên sẽ bị ảnh hưởng. Còn không thì cũng chỉ là những sự cố, những hạt sạn nhỏ mà thôi.

Phải thay đổi nếu không muốn bị đào thải

Vậy còn niềm tin của doanh nhân vào nền kinh tế thì sao, thưa ông?

Niềm tin thì nó khác, nó phụ thuộc vào môi trường kinh doanh. Đó chính là đòi hỏi sự minh bạch, công bằng và những gánh nặng như thuế, thủ tục hành chính…

Nếu không có những bất cập, những gánh nặng trên thì doanh nhân sẽ thoải mái hơn để sáng tạo, kinh doanh. Tất nhiên, bất cứ môi trường kinh doanh nào cũng có người thua, người thắng.

Do đó, niềm tin hiện nay của đội ngũ doanh nhân nếu có “xao xuyến” chút nào đấy thì cũng do ảnh hưởng của môi trường kinh doanh, chứ không phải là vì một vài người nào đó bị bắt.

Theo ông, bản lĩnh của doanh nhân Việt cần thể hiện như thế nào trong bối cảnh hiện nay?

Tôi cho rằng, anh nào yếu thì phải chấp nhận thua thôi. Những yếu kém mang tính kinh niên của doanh nhân Việt là kỹ năng quản trị về tài chính rất yếu và phần lớn vẫn có tầm nhìn ngắn hạn, thay vì dài hạn nên hệ quả là rủi ro về đạo đức rất cao.

Hai yếu tố trên là yếu kém nhất, còn những kỹ năng khác thì cũng chỉ là bình thường, nó sẽ lớn mạnh dần theo thực tế. Nhưng nếu không muốn bị đào thải thì chắc chắn họ phải thay đổi.

Với những khó khăn hiện nay, ông nghĩ giới doanh nhân Việt có thể vượt qua như thế nào?

Như tôi đã nói ở trên, trong quá khứ, họ đã đối diện với khó khăn còn "ly kỳ" hơn mà họ vẫn vượt qua, nên giờ đây khó khăn cũng là chuyện bình thường. Chỉ lưu ý rằng, tình hình nay đã khác xưa, vì giờ họ dùng những đòn bẩy tài chính quá lớn thì có thể phải gặp rắc rối.

Tôi kể câu chuyện về một người Việt làm ăn tại Mỹ để các bạn hiểu rõ hơn về bản lĩnh người Việt. Chị từ một công nhân thất nghiệp trong nước, sang Đức, sang Mỹ làm công nhân, sau đó tích góp rồi vay cả tiền của tôi để mua lại một cửa hàng, rồi sau đó hàng chục cửa hàng ăn uống, massage… và trở thành một bà chủ giàu có, thành đạt. Cô ta có tên là Dương Thị Gấm.

Trong dòng đời, đối diện những thử thách khó khăn, chính con người “lỳ” như tôi cũng nhiều lúc muốn buông thả. Muốn quay về một góc tối nào đó, an phận với cuộc sống an nhàn, cho qua kiếp người dâu bể.

Nhưng nhìn những tấm gương như chị Gấm, tôi thấy mình không có quyền bỏ cuộc. Tôi tự nhủ mình đã quá may mắn, được nuôi dưỡng trong một môi trường lành mạnh, phong lưu, với đủ lợi thế cạnh tranh.

Sự thất bại của mình sẽ là một vết nhơ gấp đôi những con người Việt kém may mắn khác. Do đó, mình phải vươn vai đứng dậy để tiếp tục, vì đây là bổn phận và danh dự của mình trước những người bạn đồng hành.

Thua cuộc chỉ là tạm thời…

Là một doanh nhân từng bôn ba khắp thế giới, ông có so sánh gì về môi trường kinh doanh ở Việt Nam và các nước khác?

Nền kinh tế Việt Nam vẫn mới mở cửa, nhiều cái vẫn còn nguyên khai. Chúng ta đi sau các nước phát triển khác hàng chục năm, thậm chí hàng trăm năm thì đó là điều bình thường. Vì trước đây thì họ cũng như chúng ta bây giờ.

Chúng ta đi sau thì chúng ta hy vọng sẽ tránh được những sai lầm, hạn chế của thế giới. Còn nếu ai tự cố tình vẫn đi vào vết xe đổ thì phải lãnh hậu quả mà thôi.

Ông có ấn tượng về giá trị gia tăng của doanh nhân Việt hiện nay?

Tôi cho là không nhiều, vì nhìn chung một bộ phận không nhỏ vẫn có lối kinh doanh bầy đàn, thậm chí đi copy của nhau. Trong khi nền kinh tế trí thức, nền kinh tế mới phải dựa trên sự sáng tạo, dựa trên tư duy mới và thay đổi thường trực. Còn nếu họ vẫn giữ tư duy cũ của thời nông nghiệp thì sẽ không bao giờ bắt kịp được đối thủ của họ.

Ông đang có những thay đổi gì và có ấp ủ dự án đầu tư nào ở Việt Nam?

Tôi chỉ là người Việt trở về nước và quan sát thấy những điều đó, cũng có thể sai có thể đúng. Tôi vẫn làm tốt mọi việc ở nước ngoài. Còn môi trường kinh doanh ở Việt Nam vẫn còn thiếu nhiều điều.

Đó cũng là lý do vì sao, nhiều khi muốn đem một giải pháp công nghệ về Việt Nam để mở rộng kinh doanh, nhưng với một môi trường chưa thuận tiện thì sẽ không phát huy được khả năng và thu được hiệu quả.

Tất nhiên, chúng tôi cũng đang thương lượng một vài dự án ở Việt Nam.

Nhân Ngày Doanh nhân Việt Nam, ông có muốn gửi thông điệp gì đến các đồng nghiệp?

Tôi không có thông điệp gì cả, mà chỉ muốn chia sẻ với các đồng nghiệp rằng, chúng ta phải thay đổi thôi vì tư duy, lối làm việc trước kia giờ đã lỗi thời rồi. Bây giờ phải chấp nhận một nền kinh tế mới, tư duy và sáng tạo mới.

Trước bối cảnh khó khăn hiện tại của kinh tế thế giới, và dự đoán là tình hình còn chưa sáng sủa, theo nhận định chủ quan của tôi, tôi muốn nói với các doanh nhân của Việt Nam, trong hay ngoài nước, là nếu những con người như chị Gấm đã làm được, chúng ta cũng sẽ làm được.

Trong một lần ăn tối ở Chicago, tôi có bốc thăm được một lời khuyên trong chiếc bánh may mắn mà đến nay tôi vẫn giữ tờ giấy này với nội dung rằng: “Thua cuộc chỉ là một tình trạng tạm thời. Bỏ cuộc biến nó thành một sự kiện thường trực”.

(Nguồn Vneconomy)

Thứ Sáu, 12 tháng 10, 2012

Tác giả 'Cha giàu, cha nghèo' cho phá sản công ty con

Dù có trong tay 80 triệu USD, nhưng Robert Kiyosaki vẫn cho phá sản công ty sau khi bị yêu cầu trả gần 24 triệu USD cho một trong những người trợ giúp trước kia.

Theo Forbes, Robert Kiyosaki, tác giả của seri sách tư vấn tài chính nổi tiếng "Cha giàu, cha nghèo" đã đệ đơn xin bảo hộ phá sản cho một trong những công ty con vào tháng 8. Việc này diễn ra ngay sau khi Rich Global bị yêu cầu trả gần 24 triệu USD cho tổ chức giáo dục Learning Annex và chủ tịch Bill Zanker.

Learning Annex là một trong những tổ chức ủng hộ Kiyosaki sớm nhất và giúp ông thực hiện nhiều buổi diễn thuyết nổi tiếng thời kỳ đầu. Trong đó có cả bài diễn giảng tại Madison Square Garden năm 2002.

Robert Kiyosaki hiện có số tài sản khoảng 80 triệu USD. Ảnh: Forbes
Robert Kiyosaki hiện có số tài sản khoảng 80 triệu USD. Ảnh: Forbes

Một tòa án địa phương tại Mỹ đã tuyên bố Zanker và Learning Annex phải được hưởng một phần lợi nhuận từ những sự kiện này. Zanker cũng cho biết: "Chúng tôi đã kí cam kết từ đầu và Learning Annex là tổ chức quảng bá lớn nhất cho Kiyosaki. Chúng tôi đã đem tên tuổi và sự giàu có đến cho ông ấy. Thế mà khi tôi cần ông ấy trả tiền, thì Kiyosaki lại nói không".

Cuốn sách "Cha giàu, cha nghèo" đã bán được hơn 26 triệu bản trên thế giới, giúp Robert Kiyosaki trở thành một nhà bình luận tài chính nổi tiếng. Diễn viên Will Smith nói rằng anh đã dạy con trai quản lý tiền bạc bằng cuốn sách này. Nữ hoàng truyền hình Oprah Winfrey cũng từng quảng cáo tác phẩm này trên chương trình của cô. Thậm chí, tỷ phú Donald Trump còn hứng thú với lời khuyên của Kiyosaki đến nỗi nhận lời viết chung với ông cuốn sách "Vì sao chúng tôi muốn bạn giàu có" năm 2006.

Cuốn sách nổi tiếng
Cuốn sách nổi tiếng "Cha giàu, cha nghèo" của Robert Kiyosaki. Ảnh: Forbes

Mike Sullivan, CEO công ty Rich Dad của Kiyosaki cho biết ông sẽ không dùng tài sản cá nhân để trả theo phán quyết trên và số tiền đó thậm chí vượt xa giá trị của Rich Global.

Sullivan cho biết: "Hợp đồng chúng tôi kí với Learning Alex là với một công ty đã ngừng kinh doanh nhiều năm rồi. Vì vậy, tôi không ngạc nhiên khi họ giận dữ như thế. Chúng tôi chỉ có vài triệu USD, chứ không phải hàng chục triệu".

Theo website chuyên theo dõi tài sản người nổi tiếng Celebrity Net Worth, Kiyosaki đang có trong tay 80 triệu USD. Tuy nhiên, ông không điều hành công việc chính tại Rich Global. Vì vậy, đây là việc phá sản công ty, chứ không phải vấn đề của cá nhân ông.

Forbes bình luận bằng hành động này, Robert Kiyosaki đã cho mọi người thấy thêm một sự khác biệt nữa giữa người giàu và người bình thường. Họ phá sản không phải vì sức khỏe hay thất nghiệp, mà đó là chiến lược kinh doanh.

Rober Kiyosaki sinh năm 1947, là một nhà đầu tư, doanh nhân, diễn giả và tác giả nổi tiếng về lĩnh vực tài chính tại Mỹ. Ông được biết đến qua seri sách tư vấn "Cha giàu, cha nghèo" xuất bản năm 1997. Đến nay, Kiyosaki đã viết được 15 cuốn sách và bán được 26 triệu bản trên toàn cầu.

Thùy Linh (tổng hợp)

Thứ Bảy, 6 tháng 10, 2012

Steve Jobs với 10 câu triết lý nổi tiếng


Nhiều người tỏ ra tâm đắc với câu nói "thời gian là hữu hạn, vì thế đừng phí thời gian vào việc sống cuộc đời của người khác" trong bài phát biểu của huyền thoại Steve Jobs tại trường Đại học Stanford năm 2005.

Tuy nhiên, trong cuộc đời của người "thuyền trưởng vĩ đại" đã quá cố của hãng công nghệ Apple còn rất nhiều những câu nói, phát ngôn nổi tiếng khác. Qua những câu nói này, chúng ta có thể hình dung được phần nào bộ óc sáng tạo thiên tài cũng như triết lý sống của Jobs

Nhân một năm ngày mất của Steve Jobs (5/10/2011 - 5/10/2012), kênh truyền hình CNN đã bình chọn và đưa ra 10 câu nói nổi tiếng lúc sinh thời của huyền thoại công nghệ này. Những câu nói được trích từ nội dung cuốn sách "Tôi, Steve: Steve Jobs qua lời kể của chính ông".

1. “Đối với tôi mà nói, máy tính là công cụ có ý nghĩa nhất mà nhân loại từng tạo ra. Nó tương tự như một chiếc xe đạp để chuyên chở tư duy của chúng ta”. (Trích từ phim “Ký ức và Sự tưởng tượng” năm 1990)

2. “Tôi kiên quyết không mua nhiều thứ vì tôi nhận thấy chúng thật kỳ cục”. (Tờ Independent năm 2005)

3. “Tôi nghĩ rằng, cái chết là phát minh tuyệt vời nhất của cuộc đời. Nó loại bỏ những mô hình cũ đã trở nên lỗi thời”. (Tạp chí PlayBoy năm 1985).

4. “Mọi người cho rằng sự tập trung nghĩa là nói Có với những thứ mà họ phải dồn sức vào. Nhưng điều đó không hoàn toàn như vậy. Nó có nghĩa là phải nói Không với hàng trăm ý tưởng tốt khác. Bạn phải lựa chọn chúng một cách cẩn thận. Tôi thực sự tự hào về những việc mình Không làm, cũng như những việc Có làm. Sáng tạo là nói Không với 1.000 thứ”. (Hội nghị các nhà phát triển toàn cầu, năm 1997).

5. “Việc khắc trên bia mộ dòng chữ tôi là người giàu nhất thế gian chẳng có ý nghĩa gì lắm. Điều quan trọng là mỗi đêm trước khi đi ngủ, bạn có thể nói mình đã làm được một việc gì đó tuyệt vời”. (Tạp chí CNN Money/Fortune năm 1993).

6. “Công việc của tôi không phải là dễ dãi với người khác, mà làm sao để họ trở nên tốt hơn”. (Tạp chí CNN Money/ Fortune năm 2008)

7. “Nếu bạn muốn sống một cuộc đời theo cách sáng tạo, như một nghệ sỹ, thì bạn đừng nhìn lại quá khứ quá nhiều. Bạn phải sẵn lòng quẳng đi tất cả những gì bạn đã làm, những kiểu con người mà bạn đã từng thể hiện”. (Tạp chí Playboy năm 1985)

8. “Sự sáng tạo giúp phân biệt một nhà lãnh đạo với một người tùy tùng”. (Cuốn sách “Những bí mật sáng tạo của Steve Jobs” năm 2001).

9. “Hình mẫu kinh doanh của tôi là ban nhạc The Beatles. Họ là bốn con người hiểu rõ tính cách tiêu cực của nhau. Họ giúp cân bằng nhau và khi kết hợp lại họ trở thành một lực lượng tuyệt vời, chứ không phải là sự cộng gộp các thành phần. Đó chính là cách tôi nhìn nhận về kinh doanh: Những thứ tuyệt vời trong kinh doanh không bao giờ chỉ do một người tạo nên, mà do một nhóm người cùng tạo nên”. (Chương trình “60 phút” năm 2003)

10. “Tôi sẽ mang tất cả những công nghệ của mình để đánh đổi lấy một buổi chiều với Socrates (Triết gia Hy Lạp thời cổ đại, bậc thầy về truy vấn - PV)”. (Tạp chí Newsweek năm 2001).