Thứ Ba, 23 tháng 10, 2012

Chiêu marketing của kem tẩy lông Veet

Khi mới đưa sản phẩm kem tẩy lông Veet tới thị trường Trung Quốc vào năm 2005, công ty Reckitt Beckinser Group chẳng bán được mấy hàng.

Tờ Business Week kể, giá của Veet khi đó bị người tiêu dùng Trung Quốc chê là quá đắt, mà hộp sản phẩm lại bị đánh giá là quá to. Tuy nhiên, vấn đề lớn nhất nằm ở chỗ, phần lớn phụ nữ Trung Quốc không có nhiều lông trên cơ thể, mà những người có thì cũng chẳng mấy bận tâm.

Vì vậy mà Reckitt Beckinser quyết theo đuổi một chiến dịch marketing mới. Họ tung ra những quảng cáo đánh đồng làn da nhẵn nhụi, không có lông lá gì với sức khỏe, sự tự tin và “hào quang tỏa sáng”. Với cách làm này, Reckitt Benckiser khiến nhiều phụ nữ Trung Quốc trở nên chú ý tới từng chân lông của mình.

“Vấn đề không nằm ở chỗ bạn có nhiều lông hay không, mà là bạn nghĩ gì về số lông mà bạn có. Nếu mối quan tâm của bạn đủ lớn, thì kể cả một cọng lông cũng là nhiều”, ông Aditya Sehgal, Giám đốc điều hành của Reckitt Benckiser tại châu Á, nói.

Nhờ chiến thuật làm gia tăng nỗi sợ lông như thế mà Veet giờ đã trở thành thương hiệu có tốc độ tăng trưởng doanh thu nhanh nhất tại Trung Quốc của Reckitt Benckiser. Theo số liệu của hãng nghiên cứu Euromonitor International Reports, thị trường sản phẩm tẩy lông của châu Á đang tăng trưởng với tốc độ 20% mỗi năm, cao gần gấp đôi so với tỷ lệ tăng trưởng của thị trường dao cạo và lưỡi cạo dành cho phụ nữ.


Vấn đề không nằm ở chỗ bạn có nhiều lông hay không, mà là bạn nghĩ gì về số lông mà bạn có. Ông Aditya Sehgal, Giám đốc điều hành của Reckitt Benckiser tại châu Á

Tuy nhiên, chiến thuật của kem Veet không hẳn là mới. Từ lâu, trên thị trường các sản phẩm chăm sóc cá nhân trị giá 427 tỷ USD của thế giới, các nhà sản xuất đã thuyết phục phụ nữ tập trung vào những khiếm khuyết của họ. Tại Trung Quốc, các sản phẩm kem làm trắng da của Estée Lauder và L’Oréal bán tốt vì phụ nữ ở nước này luôn muốn có làn da sáng hơn.

Ông Sehgal cho hay, công ty của ông không có ý định “nhắc người Trung Quốc xem họ có bao nhiêu lông. Công việc của chúng tôi là nói về sự thật rằng, là da mượt mà, đẹp đẽ là điều rất quan trọng và chăm chút cho vẻ bề ngoài là việc rất quan trọng. Phụ nữ sẽ tự đi đến quyết định thông điệp đó có nghĩa là gì”.

Thông điệp của Veet đã “gãi đúng chỗ ngứa” đối với những khách hàng như cô Maggie Li. Chuyên viên tư vấn PR 29 tuổi ở Bắc Kinh này đã nhận được một mẫu thử kem Veet miễn phí vào mùa hè năm nay và đã sử dụng sản phẩm suốt từ đó. Li chi khoảng 400 Nhân dân tệ (63 USD) mỗi tháng cho những sản phẩm làm đẹp như kem chăm sóc da SK-II của Procter&Gamble. Một tuýp kem Veet 60 gram có giá 46 Nhân dân tệ đủ để giúp làn da chân cô nuột nà trong khoảng hai tháng. Li cho rằng, cách marketing của Veet “khiến phụ nữ Trung Quốc nhận thức rõ hơn về vấn đề lông lá trên cơ thể họ”.

Veet hiện là sản phẩm thống trị thị trường sản phẩm tẩy lông toàn cầu hiện nay với thị phần 41%, gấp 5 lần mức thị phần sản phẩm Nair của nhà sản xuất Church & Dwight. Doanh số mạnh của Veet giúp Reckitt Benckiser bù đắp cho sự tăng trưởng doanh số chậm lại của một số thương hiệu khác của hãng như nước rửa toilet Woolite and Vanish tại thị trường Mỹ và châu Âu.

Tuy nhiên, thành công của Veet ở Trung Quốc chưa phải là chắc chắn 100%. Sản phẩm này còn chưa được biết tới nhiều bên ngoài các thành phố lớn ở Trung Quốc, và tới năm sau thì Reckitt Benckiser mới bắt đầu một chiến dịch quảng cáo toàn quốc cho Veet ở nước này. Những sản phẩm nhái của Trung Quốc như “Veet Epilator” được bán trên mang Alibaba.com, trang bán lẻ trực tuyến lớn nhất Trung Quốc, cũng có thể ảnh hưởng bất lợi tới doanh số của Veet.

Mặc dù vậy, cơ hội tăng trưởng cho Veet tại Trung Quốc vẫn còn rất lớn, bởi nghiên cứu đã chỉ ra rằng, mới chỉ có 0,6% phụ nữ Trung Quốc thực hiện việc tẩy lông. Năm ngoái, doanh thu toàn cầu của Veet, thương hiệu ban đầu có tên là Neet và ra đời cách đây 1 thế kỷ, vào khoảng 405 triệu Bảng, tương đương 657 triệu USD - theo một nghiên cứu của hãng Sanford C. Bernstein.

Để tăng cường sức mạnh cho Veet tại thị trường Trung Quốc, Reckitt Benckiser đã tung ra mẫu bao bì mới, định vị đây là một sản phẩm dành cho những người phụ nữ “xem việc trau chuốt vẻ bề ngoài là một việc cần thiết để được thăng tiến, kiếm được tấm chồng tốt, và được tăng lương” - theo nhận định của nhà phân tích Paul French thuộc công ty Mintel ở Trung Quốc. Đối tượng khách hàng nữ như vậy đang mua sắm ngày càng nhiều tại các hãng bán lẻ như chuỗi cửa hiệu dược phẩm Watsons và chuỗi cửa hàng mỹ phẩm Sephora đang phát triển mạnh ở Trung Quốc.


Hiện có khoảng 25 loại kem tẩy lông Veet khác nhau được bán tại hơn 130 thành phố của Trung Quốc.

Bao bì mới của Veet tại Trung Quốc ra mắt vào năm 2008 lần đầu tại thành phố miền biển Quảng Châu, nơi có mùa hè nóng nực và phụ nữ thích mặc quần short cùng áo phông. Khi đó, Veet đã phát mẫu sản phẩm dùng thử với số lượng lớn tại các trường đại học ở Quảng Châu, đồng thời đưa lên mạng các đoạn video hướng dẫn sử dụng sản phẩm.

Hiện có khoảng 25 loại kem tẩy lông Veet khác nhau được bán tại hơn 130 thành phố của Trung Quốc, bao gồm cả những loại có mùi hương để lấn át thứ mùi khó chịu của hóa chất tẩy lông. Nữ diễn viên nổi tiếng Dương Mịch của Trung Quốc là một gương mặt quảng cáo cho Veet tại thị trường này để gia tăng sức hút của sản phẩm.

Business Week cho biết, trang web của Veet tại Trung Quốc thậm chí còn chạy những dòng quảng cáo “nặng ký” hơn: “Chúng tôi đều đã trải qua cảm giác khi bất ngờ nhận ra rằng mình chưa sẵn sàng để làm bất kỳ điều gì. Trên thực tế, nếu bạn có một đôi chân lởm chởm lông, đường bikini chẳng hề nhẵn nhụi, bạn sẽ chỉ muốn độn thổ khi xuất hiện trước đám đông. Vào những lúc như thế, bạn cần có Veet!”

Nhưng ông Sehgal cho biết, chiêu thức đánh vào nỗi sợ xấu hổ của phụ nữ như thế vẫn chưa thực sự “ăn thua”, vì phụ nữ Trung Quốc quá “độc lập về tư duy” để bị dẫn dắt sử dụng một sản phẩm mà họ không thực sự cần đến.

Nhưng các chuyên gia khác thì cho rằng, cách làm của Veet là khôn ngoan. Theo ông Benjamin Voyer, một chuyên gia tâm lý xã hội kiêm giáo sư về marketing của trường kinh doanh ESCP Europe, thì cách marketing của Veet ở Trung Quốc “cũng giống như chuyện trái táo trong Kinh thánh. Cách làm đó tạo ra nhận thức, tiếp đó khiến người ta có cảm giác ngượng ngùng và nhu cầu mua hàng”.

Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2012

Nghịch cảnh thường xuất hiện nhân tài

“Tình hình hiện nay rất phức tạp và khó khăn, nhưng cơn bão” năm Thìn này không nghĩa lý gì khi so lại những trải nghiệm của quá khứ. Tôi nghĩ tiềm lực nội tại của doanh nhân Việt sẽ giúp họ vượt bão và vươn cao hơn khi tình thế xoay chiều”.

Nhân Ngày Doanh nhân Việt Nam (13/10),  TS. Alan Phan, Chủ tịch Quỹ đầu tư Viasa Fund (Hồng Kông) trò chuyện với VnEconomy xung quanh câu chuyện về “tâm và tài” của đội ngũ doanh nhân Việt trong bối cảnh nền kinh tế gặp nhiều khó khăn hiện nay.


Ông nói:

- Nếu ai đó hỏi tôi lợi thế cạnh tranh của doanh nhân Việt so với các đồng nghiệp trên khắp thế giới thì tôi có thể trả lời không cần suy nghĩ về sức chịu đựng bền bỉ của họ và cách điều chỉnh hoạt động nhanh chóng để thích hợp với một môi trường kinh doanh luôn bất ổn.

Trong vài năm qua, tôi đã gặp và nói chuyện nhiều với các doanh nhân Việt, thành đạt cũng như khó nhọc. Họ đều chia sẻ những chuyện làm ăn khá thần kỳ trong thời bao cấp cũng như thời mở cửa chỉ để bám trụ và tồn tại.

Tình hình hiện nay rất phức tạp và khó khăn, nhưng "cơn bão" năm Thìn này không nghĩa lý gì khi so lại những trải nghiệm của quá khứ. Tôi nghĩ tiềm lực nội tại của doanh nhân Việt sẽ giúp họ vượt bão và vươn cao hơn khi tình thế xoay chiều.

Tuy nhiên, có một điều khác biệt giữa ngày hôm qua và hôm nay. Hai mươi năm trước, các doanh nhân này còn nhỏ và rất “đói” về mọi phương diện. Họ không có nhiều để mất và cả thế giới ào ạt đổ bộ vào Việt Nam để đầu tư vào một thị trường nguyên sinh, như Myanmar hiện giờ. Các doanh nhân này đã già hơn, mệt hơn và no đủ hơn vào thời điểm này. Thêm vào đó, sau 20 năm, mô hình kinh doanh dựa dẫm vào "quan hệ" đã không còn mấy hiệu lực và các nhà đầu tư ngoại đã bỏ đi tìm những cơ hội khác.

Tôi hy vọng là thế hệ thứ hai của doanh nhân Việt sẽ thay thế bậc đàn anh bằng những kỹ năng mới hơn, những sáng tạo đặc thù hơn và một tầm nhìn dài hạn hơn để xây dựng một nền kinh tế bền vững và hiệu quả. Khác với cha anh, họ sẽ có rất nhiều thứ để mất.

Mặt khác, trong một nền kinh tế dựa trên tri thức, các đột phá thường bất ngờ và lan phủ rất nhanh. Các doanh nhân trẻ phải cảnh giác về những đổi thay liên tục trong công nghệ, trong nhu cầu tiêu dùng, trong lợi thế cạnh tranh… để không bị đào thải khỏi cuộc chơi. Sự tiếp cận và tương tác với ngôi làng toàn cầu qua đám mây điện toán hay các phi vụ xuyên biên giới là một nhu cầu thiết yếu.

Với tôi, “nghịch cảnh thường thể hiện nhân tài, trong khi thịnh vượng lại che giấu nó”.

Nhưng theo ông, sau một vài vụ việc đáng tiếc với một số doanh nhân có tên tuổi ở Việt Nam vừa qua, bài học mà doanh nhân Việt cần rút ra là gì?

Tôi cho rằng, thực tình thì cũng không có điều gì là quá quan trọng cả vì tất cả các nước trên thế giới đều có chuyện doanh nhân phạm luật, họ cũng chỉ là một thành phần của xã hội. Khi phạm luật thì họ sẽ bị xét xử thôi.

Còn doanh nhân nào làm sai trái, phải trả giá thì đó cũng chỉ là chuyện riêng của họ.

Sau một vài vụ việc vừa qua, thực tế thì người ta cũng chỉ quan tâm đến những doanh nhân đang hoạt động trong giới ngân hàng, hoặc có những hành động tương tự. Với những người đang hoạt động trong lĩnh vực này hoặc có liên quan, có phạm luật, sai trái tương tự thì đương nhiên sẽ bị ảnh hưởng. Còn không thì cũng chỉ là những sự cố, những hạt sạn nhỏ mà thôi.

Phải thay đổi nếu không muốn bị đào thải

Vậy còn niềm tin của doanh nhân vào nền kinh tế thì sao, thưa ông?

Niềm tin thì nó khác, nó phụ thuộc vào môi trường kinh doanh. Đó chính là đòi hỏi sự minh bạch, công bằng và những gánh nặng như thuế, thủ tục hành chính…

Nếu không có những bất cập, những gánh nặng trên thì doanh nhân sẽ thoải mái hơn để sáng tạo, kinh doanh. Tất nhiên, bất cứ môi trường kinh doanh nào cũng có người thua, người thắng.

Do đó, niềm tin hiện nay của đội ngũ doanh nhân nếu có “xao xuyến” chút nào đấy thì cũng do ảnh hưởng của môi trường kinh doanh, chứ không phải là vì một vài người nào đó bị bắt.

Theo ông, bản lĩnh của doanh nhân Việt cần thể hiện như thế nào trong bối cảnh hiện nay?

Tôi cho rằng, anh nào yếu thì phải chấp nhận thua thôi. Những yếu kém mang tính kinh niên của doanh nhân Việt là kỹ năng quản trị về tài chính rất yếu và phần lớn vẫn có tầm nhìn ngắn hạn, thay vì dài hạn nên hệ quả là rủi ro về đạo đức rất cao.

Hai yếu tố trên là yếu kém nhất, còn những kỹ năng khác thì cũng chỉ là bình thường, nó sẽ lớn mạnh dần theo thực tế. Nhưng nếu không muốn bị đào thải thì chắc chắn họ phải thay đổi.

Với những khó khăn hiện nay, ông nghĩ giới doanh nhân Việt có thể vượt qua như thế nào?

Như tôi đã nói ở trên, trong quá khứ, họ đã đối diện với khó khăn còn "ly kỳ" hơn mà họ vẫn vượt qua, nên giờ đây khó khăn cũng là chuyện bình thường. Chỉ lưu ý rằng, tình hình nay đã khác xưa, vì giờ họ dùng những đòn bẩy tài chính quá lớn thì có thể phải gặp rắc rối.

Tôi kể câu chuyện về một người Việt làm ăn tại Mỹ để các bạn hiểu rõ hơn về bản lĩnh người Việt. Chị từ một công nhân thất nghiệp trong nước, sang Đức, sang Mỹ làm công nhân, sau đó tích góp rồi vay cả tiền của tôi để mua lại một cửa hàng, rồi sau đó hàng chục cửa hàng ăn uống, massage… và trở thành một bà chủ giàu có, thành đạt. Cô ta có tên là Dương Thị Gấm.

Trong dòng đời, đối diện những thử thách khó khăn, chính con người “lỳ” như tôi cũng nhiều lúc muốn buông thả. Muốn quay về một góc tối nào đó, an phận với cuộc sống an nhàn, cho qua kiếp người dâu bể.

Nhưng nhìn những tấm gương như chị Gấm, tôi thấy mình không có quyền bỏ cuộc. Tôi tự nhủ mình đã quá may mắn, được nuôi dưỡng trong một môi trường lành mạnh, phong lưu, với đủ lợi thế cạnh tranh.

Sự thất bại của mình sẽ là một vết nhơ gấp đôi những con người Việt kém may mắn khác. Do đó, mình phải vươn vai đứng dậy để tiếp tục, vì đây là bổn phận và danh dự của mình trước những người bạn đồng hành.

Thua cuộc chỉ là tạm thời…

Là một doanh nhân từng bôn ba khắp thế giới, ông có so sánh gì về môi trường kinh doanh ở Việt Nam và các nước khác?

Nền kinh tế Việt Nam vẫn mới mở cửa, nhiều cái vẫn còn nguyên khai. Chúng ta đi sau các nước phát triển khác hàng chục năm, thậm chí hàng trăm năm thì đó là điều bình thường. Vì trước đây thì họ cũng như chúng ta bây giờ.

Chúng ta đi sau thì chúng ta hy vọng sẽ tránh được những sai lầm, hạn chế của thế giới. Còn nếu ai tự cố tình vẫn đi vào vết xe đổ thì phải lãnh hậu quả mà thôi.

Ông có ấn tượng về giá trị gia tăng của doanh nhân Việt hiện nay?

Tôi cho là không nhiều, vì nhìn chung một bộ phận không nhỏ vẫn có lối kinh doanh bầy đàn, thậm chí đi copy của nhau. Trong khi nền kinh tế trí thức, nền kinh tế mới phải dựa trên sự sáng tạo, dựa trên tư duy mới và thay đổi thường trực. Còn nếu họ vẫn giữ tư duy cũ của thời nông nghiệp thì sẽ không bao giờ bắt kịp được đối thủ của họ.

Ông đang có những thay đổi gì và có ấp ủ dự án đầu tư nào ở Việt Nam?

Tôi chỉ là người Việt trở về nước và quan sát thấy những điều đó, cũng có thể sai có thể đúng. Tôi vẫn làm tốt mọi việc ở nước ngoài. Còn môi trường kinh doanh ở Việt Nam vẫn còn thiếu nhiều điều.

Đó cũng là lý do vì sao, nhiều khi muốn đem một giải pháp công nghệ về Việt Nam để mở rộng kinh doanh, nhưng với một môi trường chưa thuận tiện thì sẽ không phát huy được khả năng và thu được hiệu quả.

Tất nhiên, chúng tôi cũng đang thương lượng một vài dự án ở Việt Nam.

Nhân Ngày Doanh nhân Việt Nam, ông có muốn gửi thông điệp gì đến các đồng nghiệp?

Tôi không có thông điệp gì cả, mà chỉ muốn chia sẻ với các đồng nghiệp rằng, chúng ta phải thay đổi thôi vì tư duy, lối làm việc trước kia giờ đã lỗi thời rồi. Bây giờ phải chấp nhận một nền kinh tế mới, tư duy và sáng tạo mới.

Trước bối cảnh khó khăn hiện tại của kinh tế thế giới, và dự đoán là tình hình còn chưa sáng sủa, theo nhận định chủ quan của tôi, tôi muốn nói với các doanh nhân của Việt Nam, trong hay ngoài nước, là nếu những con người như chị Gấm đã làm được, chúng ta cũng sẽ làm được.

Trong một lần ăn tối ở Chicago, tôi có bốc thăm được một lời khuyên trong chiếc bánh may mắn mà đến nay tôi vẫn giữ tờ giấy này với nội dung rằng: “Thua cuộc chỉ là một tình trạng tạm thời. Bỏ cuộc biến nó thành một sự kiện thường trực”.

(Nguồn Vneconomy)

Thứ Sáu, 12 tháng 10, 2012

Tác giả 'Cha giàu, cha nghèo' cho phá sản công ty con

Dù có trong tay 80 triệu USD, nhưng Robert Kiyosaki vẫn cho phá sản công ty sau khi bị yêu cầu trả gần 24 triệu USD cho một trong những người trợ giúp trước kia.

Theo Forbes, Robert Kiyosaki, tác giả của seri sách tư vấn tài chính nổi tiếng "Cha giàu, cha nghèo" đã đệ đơn xin bảo hộ phá sản cho một trong những công ty con vào tháng 8. Việc này diễn ra ngay sau khi Rich Global bị yêu cầu trả gần 24 triệu USD cho tổ chức giáo dục Learning Annex và chủ tịch Bill Zanker.

Learning Annex là một trong những tổ chức ủng hộ Kiyosaki sớm nhất và giúp ông thực hiện nhiều buổi diễn thuyết nổi tiếng thời kỳ đầu. Trong đó có cả bài diễn giảng tại Madison Square Garden năm 2002.

Robert Kiyosaki hiện có số tài sản khoảng 80 triệu USD. Ảnh: Forbes
Robert Kiyosaki hiện có số tài sản khoảng 80 triệu USD. Ảnh: Forbes

Một tòa án địa phương tại Mỹ đã tuyên bố Zanker và Learning Annex phải được hưởng một phần lợi nhuận từ những sự kiện này. Zanker cũng cho biết: "Chúng tôi đã kí cam kết từ đầu và Learning Annex là tổ chức quảng bá lớn nhất cho Kiyosaki. Chúng tôi đã đem tên tuổi và sự giàu có đến cho ông ấy. Thế mà khi tôi cần ông ấy trả tiền, thì Kiyosaki lại nói không".

Cuốn sách "Cha giàu, cha nghèo" đã bán được hơn 26 triệu bản trên thế giới, giúp Robert Kiyosaki trở thành một nhà bình luận tài chính nổi tiếng. Diễn viên Will Smith nói rằng anh đã dạy con trai quản lý tiền bạc bằng cuốn sách này. Nữ hoàng truyền hình Oprah Winfrey cũng từng quảng cáo tác phẩm này trên chương trình của cô. Thậm chí, tỷ phú Donald Trump còn hứng thú với lời khuyên của Kiyosaki đến nỗi nhận lời viết chung với ông cuốn sách "Vì sao chúng tôi muốn bạn giàu có" năm 2006.

Cuốn sách nổi tiếng
Cuốn sách nổi tiếng "Cha giàu, cha nghèo" của Robert Kiyosaki. Ảnh: Forbes

Mike Sullivan, CEO công ty Rich Dad của Kiyosaki cho biết ông sẽ không dùng tài sản cá nhân để trả theo phán quyết trên và số tiền đó thậm chí vượt xa giá trị của Rich Global.

Sullivan cho biết: "Hợp đồng chúng tôi kí với Learning Alex là với một công ty đã ngừng kinh doanh nhiều năm rồi. Vì vậy, tôi không ngạc nhiên khi họ giận dữ như thế. Chúng tôi chỉ có vài triệu USD, chứ không phải hàng chục triệu".

Theo website chuyên theo dõi tài sản người nổi tiếng Celebrity Net Worth, Kiyosaki đang có trong tay 80 triệu USD. Tuy nhiên, ông không điều hành công việc chính tại Rich Global. Vì vậy, đây là việc phá sản công ty, chứ không phải vấn đề của cá nhân ông.

Forbes bình luận bằng hành động này, Robert Kiyosaki đã cho mọi người thấy thêm một sự khác biệt nữa giữa người giàu và người bình thường. Họ phá sản không phải vì sức khỏe hay thất nghiệp, mà đó là chiến lược kinh doanh.

Rober Kiyosaki sinh năm 1947, là một nhà đầu tư, doanh nhân, diễn giả và tác giả nổi tiếng về lĩnh vực tài chính tại Mỹ. Ông được biết đến qua seri sách tư vấn "Cha giàu, cha nghèo" xuất bản năm 1997. Đến nay, Kiyosaki đã viết được 15 cuốn sách và bán được 26 triệu bản trên toàn cầu.

Thùy Linh (tổng hợp)

Thứ Bảy, 6 tháng 10, 2012

Steve Jobs với 10 câu triết lý nổi tiếng


Nhiều người tỏ ra tâm đắc với câu nói "thời gian là hữu hạn, vì thế đừng phí thời gian vào việc sống cuộc đời của người khác" trong bài phát biểu của huyền thoại Steve Jobs tại trường Đại học Stanford năm 2005.

Tuy nhiên, trong cuộc đời của người "thuyền trưởng vĩ đại" đã quá cố của hãng công nghệ Apple còn rất nhiều những câu nói, phát ngôn nổi tiếng khác. Qua những câu nói này, chúng ta có thể hình dung được phần nào bộ óc sáng tạo thiên tài cũng như triết lý sống của Jobs

Nhân một năm ngày mất của Steve Jobs (5/10/2011 - 5/10/2012), kênh truyền hình CNN đã bình chọn và đưa ra 10 câu nói nổi tiếng lúc sinh thời của huyền thoại công nghệ này. Những câu nói được trích từ nội dung cuốn sách "Tôi, Steve: Steve Jobs qua lời kể của chính ông".

1. “Đối với tôi mà nói, máy tính là công cụ có ý nghĩa nhất mà nhân loại từng tạo ra. Nó tương tự như một chiếc xe đạp để chuyên chở tư duy của chúng ta”. (Trích từ phim “Ký ức và Sự tưởng tượng” năm 1990)

2. “Tôi kiên quyết không mua nhiều thứ vì tôi nhận thấy chúng thật kỳ cục”. (Tờ Independent năm 2005)

3. “Tôi nghĩ rằng, cái chết là phát minh tuyệt vời nhất của cuộc đời. Nó loại bỏ những mô hình cũ đã trở nên lỗi thời”. (Tạp chí PlayBoy năm 1985).

4. “Mọi người cho rằng sự tập trung nghĩa là nói Có với những thứ mà họ phải dồn sức vào. Nhưng điều đó không hoàn toàn như vậy. Nó có nghĩa là phải nói Không với hàng trăm ý tưởng tốt khác. Bạn phải lựa chọn chúng một cách cẩn thận. Tôi thực sự tự hào về những việc mình Không làm, cũng như những việc Có làm. Sáng tạo là nói Không với 1.000 thứ”. (Hội nghị các nhà phát triển toàn cầu, năm 1997).

5. “Việc khắc trên bia mộ dòng chữ tôi là người giàu nhất thế gian chẳng có ý nghĩa gì lắm. Điều quan trọng là mỗi đêm trước khi đi ngủ, bạn có thể nói mình đã làm được một việc gì đó tuyệt vời”. (Tạp chí CNN Money/Fortune năm 1993).

6. “Công việc của tôi không phải là dễ dãi với người khác, mà làm sao để họ trở nên tốt hơn”. (Tạp chí CNN Money/ Fortune năm 2008)

7. “Nếu bạn muốn sống một cuộc đời theo cách sáng tạo, như một nghệ sỹ, thì bạn đừng nhìn lại quá khứ quá nhiều. Bạn phải sẵn lòng quẳng đi tất cả những gì bạn đã làm, những kiểu con người mà bạn đã từng thể hiện”. (Tạp chí Playboy năm 1985)

8. “Sự sáng tạo giúp phân biệt một nhà lãnh đạo với một người tùy tùng”. (Cuốn sách “Những bí mật sáng tạo của Steve Jobs” năm 2001).

9. “Hình mẫu kinh doanh của tôi là ban nhạc The Beatles. Họ là bốn con người hiểu rõ tính cách tiêu cực của nhau. Họ giúp cân bằng nhau và khi kết hợp lại họ trở thành một lực lượng tuyệt vời, chứ không phải là sự cộng gộp các thành phần. Đó chính là cách tôi nhìn nhận về kinh doanh: Những thứ tuyệt vời trong kinh doanh không bao giờ chỉ do một người tạo nên, mà do một nhóm người cùng tạo nên”. (Chương trình “60 phút” năm 2003)

10. “Tôi sẽ mang tất cả những công nghệ của mình để đánh đổi lấy một buổi chiều với Socrates (Triết gia Hy Lạp thời cổ đại, bậc thầy về truy vấn - PV)”. (Tạp chí Newsweek năm 2001).

Thứ Năm, 4 tháng 10, 2012

Tự kiếm 1 triệu đô la lúc 16 tuổi

Christian Owens, một học sinh trung học người Anh, đã tự kiếm cho mình cả triệu USD nhờ bán phần mềm đóng gói và quảng cáo trực tuyến giá rẻ.

Vào lúc 7 tuổi, Owens có chiếc PC đầu tiên, 3 năm sau em bắt đầu sở hữu máy tính Mac và tự học thiết kế web. Đến năm 2009, cậu bắt đầu mở website chuyên bán ứng dụng cho hệ điều hành Mac. Owens cho biết bản thân là fan của Giám đốc điều hành Apple Steve Jobs và luôn trung thành với sản phẩm của hãng này.
Christian Owens.
Christian Owens. Ảnh: Masons.
Trang web Mac Bundle Box của Owens bán nhiều ứng dụng đóng gói cho hệ điều hành Mac với mức giá giảm đi nhiều lần so với mua lẻ. Cậu thường xuyên phải thương lượng với các nhà phát triển để cố gắng lấy được hợp đồng giảm giá trên các ứng dụng của họ. Nhờ hướng đi đúng đắn mà chỉ trong 2 năm, trang web của Owens đã có lãi lên đến hơn 1 triệu USD và biến cậu trở thành triệu phú vào tuổi 16.
Phần mềm đóng gói giá rẻ hơn so với mua lẻ.
Phần mềm đóng gói giá rẻ hơn nhiều lần so với mua lẻ.
Không dừng lại ở đó, cậu bé tiếp tục đầu tư vào Branchr, công ty quảng cáo dựa trên mỗi lần nhấp chuột. Công ty này cung cấp hơn 300 triệu quảng cáo trên 17.500 website, iPhone và điện thoại chạy Android. Hiện số nhân viên của Owens là 8 người trong đó có bà mẹ 43 tuổi của cậu. Trong năm đầu tiên, Branchr đã mang về cho chủ nhân 800.000 USD.
Khi được hỏi về dự định trong tương lai, Owens cho biết sẽ không rời Branchr cho đến lúc công ty có giá trị 150 triệu USD. Ngoài ra, cậu còn muốn trở thành người đứng đầu trên thế giới Internet và trong lĩnh vực quảng cáo di động.
Nguyễn Hùng
(Nguồn vnexpress)

Thứ Tư, 3 tháng 10, 2012

Việt Nam: con đường phát triển tài sản mềm

Tác giả: Alan Phan - gocnhinalan.com
 
Khi tôi còn làm cho hãng Eisenberg và Hartcourt vào những năm đầu mở cửa của Trung Quốc (1975-1990), chúng tôi được tiếp đón nồng hậu và được mời đầu tư váo những công ty mà chánh phủ TQ cho là “hòn ngọc”giá trị nhất của họ. Đó là những đại công ty có nhà máy lớn như một sân vận động, hàng chục ngàn nhân công, cơ sở văn phòng bề thế…tọa lạc phần lớn tại các vùng khỉ ho gà gáy (kế hoạch tránh các phi vụ ném bom trong chiến tranh). Những doanh nghiệp nhà nước này mang rất nhiều tính chất xã hội và quản lý theo kiểu “cha chung”…nên thua lỗ thường trực.

Trước 1990, không mấy ai trên thế giới suy nghĩ nhiều về tài sản “mềm”, mà đo lường sự thịnh vượng thành công của 1 công ty hay 1 con người qua các đồ chơi sờ mó được như bất động sản, khoáng sản, thực phẩm, xe cộ, điện máy…

Giá trị của tài sản mềm


Do đó, khi Hartcourt đem tiền đầu tư chuyên vào các công ty IT hay truyền thông, nhiều tư vấn TQ cho chúng tôi ngu, đem tiền đi đổ sông Ngô. Ngay đến hôm nay, phần lớn doanh nhân Việt vẫn không nhận ra giá trị mềm của công ty họ. Khi họ chào bán hay mời mọc, họ vẫn khoe nhiều về nhà máy hoành tráng, bao nhiêu hectares đất bao quanh, văn phòng tráng lệ ngay tại trung tâm thành phố và chiếc xe Rolls Royce họ đang lái…

Tôi có đến thăm tập đoàn Foxconn ờ Shenzen hai năm về trước. Nhà máy hiện đại với hơn 30 ngàn nhân công, hệ thống dây chuyền sản xuất và các phòng “sạch” (clean room) vĩ đại trông rất ấn tượng. Sản phẩm lớn nhất họ gia công là các Iphone, Ipad, Ipod cho Apple. Trong khi Apple làm chủ bản quyền trí tuệ và thương hiệu nên kiếm lời khoảng $140 USD mỗi đơn vị Iphone, lợi nhuận của Foxconn khoảng $7 một chiếc.

Hãng Nike có thương vụ lớn nhất toàn cầu về giầy dép và trang phục thể thao. Họ không sở hữu bất kỳ nhà máy nào trên thế giới. Tài sản quý giá nhất là thương hiệu đã xây dựng suốt 50 năm qua và những trung tâm thiết kế và các phòng thí nghiệm hiện đại nhất về công nghệ và sản phẩm. Những công ty có thị giá cao nhất trên thế giới đều là những công ty mà giá trị mềm vượt trội: Google, Microsoft, Facebook, Pfizer, Oracle, IBM…Không một công ty bất động sản nào nằm trong Top 100 (100 công ty hàng đầu).

Tài sản mềm mang giá trị quan trọng nhất trong lợi thế cạnh tranh của nền kinh tế tương lai.

Nhìn lại Việt nam, liệu chúng ta có thể đánh giá được những tài sản mềm? Vai trò của chúng sẽ ảnh hưởng như thế nào trong chiến lược kinh tế khu vực và toàn cầu? Hãy kiểm điểm.

1. Tài sản con người

Hai yếu tố tạo mũi nhọn cho đội ngũ nhân lực là sáng tạo và năng động. Đây là phạm trù của tuổi trẻ và Việt nam thường hãnh diện với một dân số mà 65% dưới 30 tuổi, trên 50 triệu người. Thêm vào đó, học sinh sinh viên Việt Nam thường tỏa sáng trên các trường trung đại học khắp thế giới. Cộng với giới trẻ trong nước, Việt Nam có 3.8 triệu kiều bào có kinh nghiệm nghề nghiệp cao, 32% tốt nghiệp đại học. Nói chung so với 9 quốc gia còn lại trong khối ASEAN, Việt Nam dẫn đầu về tiềm lực của nhân tài, trên cả Indonesia với gần 250 triệu dân.

Tuy nhiên, sự yếu kém của nền giáo dục lý thuyết từ chương đã làm què quặt tiềm năng này. Công ty Intel đã không tìm ra đủ 180 nhân viên trung cấp cho nhà máy 1 tỷ đô la của họ ở Thủ Đức và phải nhập khẩu một số lớn chuyên viên từ Malaysia và Phi Luật Tân. Các công ty FDI khác tại Việt Nam đều có những than phiền tương tự.

Thêm vào đó, tư duy sao chép nguyên bản các tư tưởng truyền thống, các công thức khoa học lỗi thời và chánh sách dùng người lấy ngoan ngõan làm chỉ tiêu…đã gây thui chột mọi sáng kiến, mọi đổi mới, mọi tiến bộ. Dù có số lượng giáo sư tiến sĩ cao nhất ASEAN (gần 10 ngàn người), Việt Nam chỉ có 5 bằng sáng chế nộp tại Âu Mỹ trong 6 năm qua. Năm 2011, trong khi Singapore với 5 triệu dân đăng ký 648 bằng sáng chế, con số từ Việt Nam là zero cho 90 triệu dân.

2. Thương hiệu quốc gia

Các tên tuổi mà mạng truyền thông Việt không ngừng vinh danh như Vinamilk, Trung Nguyên, Dr. Thanh, Bitis…đều không có một dấu ấn gì trên thương trường quốc tế. Ngay cả Vietnam Airlines đáng lẽ phải là một đầu cầu để phát huy các thương hiệu khác cho Việt Nam trên khắp điểm đến của thế giới đã chưa hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Nhờ vai trò lịch sử trong 2 cuộc chiến tranh Pháp-Mỹ, Việt Nam đã có tiềm năng để nổi tiếng và tạo thiện cảm với nhân dân thế giới. Tuy nhiên sau 37 năm từ ngày chấm dứt chiến tranh, hình ảnh Việt Nam đã mờ dần trong trí nhớ của những thế hệ trẻ sau này. Sự thiếu vắng những thành quả ấn tượng trên mọi lãnh vực từ kinh tế đến khoa học, từ nghệ thuật đến thể thao đã bào mòn thương hiệu Việt Nam.

Nhật Bản phải mất gần 40 năm mới tạo dựng cho Made In Japan một thương hiệu đồng nghĩa với chất lượng sản phẩm và sáng tạo. Trung Quốc cố gắng tạo một thương hiệu quốc gia suốt 35 năm qua. Cho đến nay, kết quả ngược lại với mong ước, các thực phẩm, hóa phẩm Made in China bị tẩy chay trên mọi thị trường, ngay cả tại chính quốc gia họ. Các sản phẩm tiêu dùng khác của TQ đồng nghĩa với giá rẻ và biểu hiện của hàng nhái, hàng giả, hàng dởm…

Một may mắn cho Việt Nam là dù nằm cạnh Trung Quốc và mang nhiều tính chất kinh doanh cẩu thả tương tự, sản phẩm Việt Nam vẫn chưa bị bôi đen trên thế giới. Tuy nhiên, nếu tiếp tục copy ông láng giềng về quản lý chất lượng, thương hiệu chúng ta sẽ là một gánh nặng đè trên giá cả, thay vì hưởng một mức giá cao hơn (premium) như Nhật Bản.

3. Vị thế trên thị trường

Mọi nền kinh tế cũng như doanh nghiệp đều có thể tạo cho mình một thế mạnh trong các thị trường ngách, mà không cần đến các yếu tố cạnh tranh trên. Thí dụ, Thụy Sĩ hay Singapore không có một nền tài chánh lớn mạnh như Mỹ, Anh…cũng không có đội ngũ hay công nghệ gì sáng tạo hơn; nhưng họ biết biến quốc gia nhỏ bé của họ thành một trung tâm tài chánh thế giới qua chánh sách mở rộng mà kín đáo, hiệu năng và minh bạch.

Việt Nam có thể tìm một lợi thế cạnh tranh theo phương thức trên. Dù công nghiệp Việt không thể sánh với Trung Quốc trên rất nhiều phương diện, nhưng các nhà sản xuất Hàn , Nhật đã đầu tư nhiều vào Việt Nam để tránh rủi ro khi bỏ tất cả trứng vào cái giỏ Trung Quốc. Về du lịch, dù không thể cạnh tranh với Thái Lan hay ngay cả xứ nhỏ như Singapore và Mã Lai, Việt Nam có thể đào sâu vào một chiến lược đặc trưng như sinh thái hay thám hiểm hay hưu trí để tạo thị trường.

Hai ngành nghề tôi tin là Việt Nam có thể dẫn đầu tại ASEAN nếu biết phát triển đồng bộ và sáng tạo. Thứ nhất là nông nghiệp công nghệ cao. Tạo ra những sản phẩm xanh, sạch, an toàn được đảm bảo bởi những cơ quan kiểm phẩm nổi danh thế giới là bước đầu. Việc giáo dục huấn luyện cho các nông dân những công nghệ mới, những quy trình dùng IT để điều hòa và tiếp liệu, sử dụng đội ngũ tiếp thị trẻ và bén nhậy từ thành phố có thể tạo nên một làn sóng thay đổi bộ mặt của nông thủy sản Việt Nam. Người tiêu dùng tại các nước Á Châu, nhất là tại các nơi có thu nhập cao như Hồng Kông, Nhật, Singapore…đang có nhu cầu rất lớn về an toàn thực phẩm.

Thứ hai là ngành IT (công nghệ thông tin) tại các thành phố lớn bao quanh bởi các đại học tiến bộ và hiện đại. Giáo trình học phải thay đổi và các trung tâm IT phải có những cơ sở hạ tầng tối tân nhất để giúp tính sáng tạo của đội ngũ phát huy đúng mức. Trên hết, luật về bản quyền trí tuệ phải được thắt chặt và nghiêm túc thực thi trên mọi cấp bực của thị trường.

4. Văn hóa gia đình và xã hội

Người Việt Nam có một gắn bó thân tình chặt chẽ với gia đình, làng xóm và đất nước, nên sự đùm bọc và tiếp sức tạo một thế đoàn kết mạnh hơn chủ nghĩa cá nhân của Âu Mỹ. Nhưng đây cũng có thể là một bất lợi vì tầm nhìn bị giới hạn, tâm lý bầy đàn rất cao và quá gần nhau thì cũng dễ gây ra xích mích mâu thuẫn. Một mặt khác, liên hệ với tha nhân ngoài xã hội lớn đang bị tha hóa và xuống cấp trầm trọng, tinh thần công dân trở nên tệ hại với những vấn nạn về tham lam, vô cảm, thói gây ô nhiễm và tư duy ích kỷ.

Nói tóm lại, cơ hội để tạo dựng những tài sản mềm cho Việt Nam hiện diện trên nhiều lãnh vực và tiềm năng của các tài sản này có thể là cú hích đưa kinh tế Việt bắt kịp các láng giềng giầu ở ASEAN trong 1 hay 2 thập kỷ sắp đến. Ba đòi hỏi quan trọng nhất trong quy trình đột phá này:

1. Tư duy của đại đa số người dân phải thay đổi để hiểu rằng cái giá phải trả cho sự thịnh vương tương lai là can đảm vất bỏ ngay lập tức những thói quen tai hại, những tư tưởng

lỗi thời và những định kiến sai lầm về kinh tế, xã hội và văn hóa. Một cuộc đổi mới toàn diện từ trí tuệ của trí thức, nông nhân công, trẻ già, giàu nghèo là ưu tiên số một.

2. Thành phần ưu tú và đang được hưởng thụ những thành quả từ sự thay đổi cơ chế phải nắm lấy cơ hội để tạo cho doanh nghiệp mình đang làm chủ hay làm công lĩnh hội được những kiến thức, công nghệ hiện đại, những kỹ cương đạo đức dài hạn, những sáng tạo đột phá trên thị trường và phải bắt đầu xây dựng thương hiệu bền vững.

3. Chánh phủ nên tránh mọi can thiệp vào vận hành kinh tế của tư nhân, hãy tin vào khả năng kinh doanh của người dân, Họ dư sức đưa nền kinh tế này vào quỹ đạo của các nước tiến bộ và qua mặt những đối thủ cạnh tranh tại ASEAN cũng như toàn cầu. Hãy cởi trói cho họ để họ tự lực cánh sinh và đừng áp đặt thêm những gánh nặng không cần thiết qua chánh sách thuế khóa công bằng và thủ tục hành chánh đơn giản minh bạch.

Như Milon Friedman đã nhận xét,” qua bao nhiêu thời đại với nhiều thể chế kinh tế, không có một hệ thống xã hội nào có thể cải thiện mức sống của người dân nhanh chóng bằng hệ thống tự do để mặc cho người dân tự tỏa sáng sự sáng tạo và lao động của họ “