Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2012

10 tỷ phú thế giới đi lên từ tuổi thơ nghèo khó

1. Maria Das Gracas Silva Foster


Từ một đứa trẻ sống trong khu ổ chuột tồi tàn ở Brazil, Foster hiện đã là nữ CEO đầu tiên của đại gia dầu mỏ Brazil Petrobas.

Giám đốc đại gia dầu mỏ Brazil đã có một tuổi thơ rất cơ cực tại khu dân cư nghèo nàn Morro do Adeus. Mẹ bà phải làm việc quần quật cả ngày, trong khi người cha là một kẻ nát rượu. Foster đã phải nhặt vỏ hộp và giấy đem bán để có tiền đi học.

Năm 1978, bà trở thành thực tập sinh tại Petrobas và nhanh chóng là phụ nữ đầu tiên làm trưởng phòng cơ khí chế tạo. Tinh thần làm việc không mệt mỏi đã khiến bà được mọi người gọi với cái tên Caveirao - một loại xe bọc thép thường được cảnh sát Brazil dùng để truy quét tội phạm. Tháng 2 năm nay, Foster đã được chỉ định vào ghế CEO của Petrobas.

2. George Soros


Sống sót sau cuộc càn quét của Phát xít Đức tại Hungary năm 13 tuổi, George Soros giờ đã là một trong những nhà đầu tư thành công nhất thế giới.

Để cứu sống con trai mình khỏi tay Phát xít Đức, cha của George Soros đã phải hối lộ một nhân viên chính phủ, có vợ là người Do Thái, nhận Soros làm con đỡ đầu. Sau cuộc chiến, George Soros rời Hungary để đến ở với họ hàng tại London (Anh). Để có tiền theo học Trường Kinh tế London, ông đã phải làm bồi bàn và phu khuân vác ở nhà ga.

Sau khi tốt nghiệp, Soros bán hàng tại một quầy lưu niệm, liên tục viết thư cho các giám đốc ngân hàng tại London cho đến khi được nhận. Đó là bước khởi đầu cho sự nghiệp tài chính thành công vang dội về sau của ông. Trong đó, nổi tiếng nhất là phi vụ đặt cược vào đồng bảng Anh năm 1992 khiến ông kiếm được 1 tỷ USD chỉ trong một đêm.

3. Ursula Burns


Từng sống trong khu “xóm Liều” ở Manhattan, Ursula Burns hiện đã là CEO hãng máy in Xerox.

Trước khi trở nên sầm uất như hiện nay, Lower East Side của Manhattan là tụ điểm của các băng nhóm tội phạm. Burns sống cùng mẹ trong một khu nhà ở xã hội tại đây. Mẹ bà đã mở một nhà trẻ và cửa hàng giặt là để có tiền cho bà đi học. Tốt nghiệp Đại học New York, Burns trở thành thực tập sinh tại Xerox. Hiện tại, không chỉ là Chủ tịch kiêm CEO của Xerox, bà còn là phụ nữ Mỹ - Phi đầu tiên lãnh đạo một công ty trong Fortune 500 (danh sách 500 công ty lớn nhất nước Mỹ).

4. Howard Schultz


Từ khu ổ chuột ở Brooklyn, Schultz đã thành CEO của chuỗi nhà hàng cà phê Starbucks.

Schultz lớn lên trong khu ổ chuột tại Bayview, Canarsie, Brooklyn (New York). Vì vậy, hồi nhỏ, ông luôn muốn "trèo qua hàng rào" để nhìn quang cảnh bên ngoài khu dân cư nghèo nàn mà ông và người cha làm lái xe tải đang sống. Thời còn đi học, Schultz rất giỏi thể thao và đã được nhận vào Đại học Bắc Michigan nhờ học bổng bóng đá.

Sau khi tốt nghiệp chuyên ngành truyền thông, Schultz làm việc cho Xerox trước khi lập quán cà phê nhỏ mang tên Starbucks. Vì niềm đam mê với thức uống này, Schultz đã rời Xerox và thành lập công ty riêng năm 1987. Khởi đầu với 60 cửa hàng, Starbucks hiện nâng con số này lên 16.000 trên khắp thế giới. Schultz cũng sở hữu khối tài sản trị giá 1,5 tỷ USD.

5. Li Ka-shing


Bỏ học năm 15 tuổi, Li Ka-shing giờ đã là người giàu nhất Đông Á.

Gia đình Li Ka-shing rời Trung Quốc đại lục đến Hong Kong năm 1940. Sau đó ít lâu, cha ông mất vì bệnh lao khi Li chỉ mới 15 tuổi. Để phụ giúp gia đình, ông đã xin nghỉ học để làm đồ nhựa cho một công ty xuất khẩu sang Mỹ.

Năm 1950, Li lập công ty riêng có tên Cheung Kong Industries. Ban đầu, công ty này sản xuất nhựa, sau đó mới chuyển sang bất động sản. Li còn mở rộng thâu tóm các công ty khác và hiện lấn sân sang cả ngân hàng, công ty điện thoại di động, truyền hình vệ tinh, xi măng, bán lẻ, khách sạn,… Tài sản của ông được Forbes định giá 25,5 tỷ USD.

6. Sheldon Adelson


Từng phải sống chen chúc trong nhà tập thể chật chội, Sheldon Adelson giờ đã là ông trùm khách sạn nổi tiếng thế giới.

Adelson lớn lên trong một khu tập thể tồi tàn ở Massachusetts (Mỹ). Hồi nhỏ, ông từng cùng cha mẹ và ba anh em họ ngủ chen chúc trên một chiếc giường rất nhỏ. Cha ông là một tài xế taxi người Lithuania, còn mẹ ông có một cửa hàng đan. Khi lên 12, Adelson đã bắt đầu bán báo và sau đó quản lý một máy bán hàng tự động.

Adelson từng thử sức với rất nhiều lĩnh vực, từ buôn bán đồ dùng phòng tắm cho khách sạn đến môi giới thế chấp nhà cửa. Bước ngoặt đến với ông khi bán được Comdex (Hội chợ máy tính quốc tế) với giá hơn 800 triệu USD. Ông đã dùng số tiền đó để mua Sands Hotel & Casino và sau đó là khu siêu nghỉ dưỡng The Venetian.

7. Roman Abramovich


Từ một đứa trẻ mồ côi, Roman Abramovich giờ đã là ông chủ một đế chế dầu mỏ.

Sau khi cha mẹ qua đời năm lên 4 tuổi, Abramovich được bà và chú nuôi dưỡng. Abramovich đã rời bỏ trường đại học để theo đuổi đam mê kinh doanh, mà ban đầu là bán vịt nhựa bên ngoài một chung cư ở Moscow (Nga).

Năm 1995, ông mua lại đại gia dầu lửa Sibneft với giá hời và tiếp tục thâu tóm các công ty lớn, trong đó có Tập đoàn thép Evraz. Abramovich còn từng bị cáo buộc hối lộ, rửa tiền và dính líu đến mafia Nga, nhưng sau đó đã được dàn xếp ổn thỏa. Hiện ông là người sở hữu du thuyền lớn nhất thế giới và câu lạc bộ bóng đá Anh Chelsea.

8. J.K. Rowling


Tác giả bộ truyện Harry Potter phải sống nhờ trợ cấp trước khi trở thành tỷ phú.

Đầu những năm 1990, Rowling ly dị chồng và nuôi con một mình nhờ trợ cấp chính phủ. Hầu hết seri truyện về cậu bé phù thủy đều được bà hoàn thành trong các quán cà phê sau khi đi dạo với con gái Jessica. Khi Harry Potter trở nên nổi tiếng trên toàn thế giới và được dựng thành phim, J.K.Rowling đã được đổi đời. Hiện bà sở hữu khối tài sản lên tới 1 tỷ USD.

9. Sam Walton


Trước khi thành lập Wal-mart, Sam Walton từng đi vắt sữa bò và bán tạp chí ở Oklahoma.

Gia đình Walton sống trong một trang trại ở Oklahoma trong suốt thời kỳ Đại suy thoái. Để phụ giúp cha mẹ, ông đã phải vắt sữa bò và đi giao sữa cho khách hàng. Walton cũng nhận giao báo và bán thêm tạp chí.

Năm 26 tuổi, Walton quản lý một cửa hàng tạp hóa sau khi tốt nghiệp cử nhân kinh tế Đại học Missouri. Ông đã dùng 5.000 USD tiết kiệm và 20.000 USD vay từ bố vợ để mua một cửa hàng tạp hóa ở Arkansas. Sau đó, Walton mở rộng chuỗi bán lẻ, phát triển thành đế chế Wal-mart và Sam’s Club. Walton qua đời năm 1992, để lại công ty cho vợ và con cái.

10. Oprah Winfrey


Nữ hoàng truyền hình Oprah Winfrey vượt qua tuổi thơ dữ dội để trở thành tỷ phú.

6 năm đầu đời, Oprah sống với bà và chỉ được mặc váy may từ bao tải khoai tây. Sau khi bị hai người trong gia đình và một kẻ khác lạm dụng, bà đã bỏ trốn khỏi nhà năm 13 tuổi. Chỉ một năm sau, con trai mới sinh của bà cũng qua đời. Oprah về sống với mẹ, nhưng chỉ khi về ở với bố, cuộc đời bà mới bắt đầu tươi sáng.

Oprah được học bổng toàn phần vào đại học, giành chiến thắng trong một cuộc thi hoa khôi và được một đài phát thanh chú ý. Sau đó, bà chuyển sang làm dẫn chương trình và trở thành nữ hoàng truyền hình với số tài sản trị giá 2,7 tỷ USD.

Thùy Linh (theo BI)

Thứ Tư, 26 tháng 12, 2012

Muốn bán hàng thành công, hãy là nhà kiến trúc lựa chọn

Công việc của nhà kiến trúc lựa chọn là thiết lập các phạm vi hay hành lang để người khác ra quyết định. Câu chuyện dưới đây của Carolyn sẽ giúp bạn hiểu rõ hơn về nghề bán hàng - nhà kiến trúc lựa chọn.

Carolyn là giám đốc của một công ty chuyên cung cấp thực phẩm cho một chuỗi trường học tại một thành phố lớn. Cô chịu trách nhiệm cung cấp thức ăn tại hàng trăm ngôi trường với hàng nghìn cô cậu học trò nhỏ ăn uống trong các tiệm ăn của cô mỗi ngày. Carolyn thường xuyên tổ chức những buổi huấn luyện về kiến thức dinh dưỡng (cô có bằng thạc sĩ của một trường đại học công lập) cho nhân viên của mình. Cô thuộc loại người năng động sáng tạo và thích nghĩ về mọi thứ theo phong cách phi truyền thống.


Một buổi chiều nọ, bên chai rượu vang hảo hạng, cô và anh bạn Adam, một nhà tư vấn quản trị định hướng thống kê bỗng nảy ra một ý tưởng mới lạ: không cần thay đổi thực đơn hàng ngày, liệu bọn trẻ trong các trường học mà cô phục vụ có bị tác động và thay đổi quyết định chọn món ăn qua cách trưng bày hay không? Rồi cô chọn một số trường làm thí nghiệm. Nơi thì cô bày món tráng miệng ra trước các món chính, nơi lại dọn ra cuối cùng, có nơi lại xếp thành một dãy riêng. Vị trí bày các món ăn cũng khác nhau giữa các trường: nơi thì món khoai tây chiên kiểu Pháp được bày ở đầu bàn, nơi thì những thanh cà-rốt được trưng bày trước và ngang tầm mắt của các em.

Carolyn là người mà chúng tôi gọi là nhà kiến trúc lựa chọn. Công việc của nhà kiến trúc lựa chọn là thiết lập các phạm vi hay hành lang để người khác ra quyết định. Ở góc độ này, hầu như tất cả chúng ta đều là những nhà kiến trúc lựa chọn, nhưng đa phần chúng ta không nhận ra điều đó. Nếu bạn là bác sĩ và bạn phải mô tả các phương án điều trị khác nhau cho một bệnh nhân, khi đó bạn đã là một nhà kiến trúc lựa chọn rồi đó. Nếu bạn thiết kế một biểu mẫu để nhân viên của bạn đánh dấu chọn phương án tiết kiệm hưu bổng hay bảo hiểm y tế, bạn là nhà kiến trúc lựa chọn. Nếu bạn là một bậc phụ huynh đang trao đổi với con cái các phương án chọn trường, bạn là nhà kiến trúc lựa chọn. Nếu bạn là người bán hàng, bạn đương nhiên là một nhà kiến trúc lựa chọn.

Trích "Cú hích" nhà sách First News

Buôn bán fanpage trên Facebook

Sinh năm 1995 tại Đắk Lắk, Bảo đang nắm gần chục fanpage trên Facebook. Cô nữ sinh này chỉ cho thuê chứ không bán đứt các trang của mình. Đối tượng khách của cô là những cửa hàng buôn bán trên mạng, cần quảng cáo qua Facebook. Với mỗi trang page từ hơn 200.000 like trở lên, cô sẽ cho khoảng 3 shop cùng thuê. "Mỗi lần cập nhật rao vặt trên trang là 200.000 Fan cũng nhìn thấy nội dung quảng cáo của bạn. Fanpage càng nhiều người theo dõi thì phí thuê càng cao nhưng hiệu quả kinh doanh cũng rất ổn", cô nữ sinh này giải thích.
Hàng ngày, mỗi chủ shop online được đăng tối đa 3 post (có thể là ảnh, lời rao vặt) lên fanpage này và chi phí là 3 triệu đồng một tháng. "Nếu muốn đăng nhiều post, muốn quảng cáo được càng nhiều thì phải trả tiền thuê đắt hơn. Khi nào hết hợp đồng, mình sẽ cắt quyền admin của các chủ shop", Bảo cho biết.
Anh Kiên (Hà Nội), một người hành nghề "buôn like" từ những ngày đầu cho biết, dịch vụ này manh nha từ cuối năm 2010 khi có nhiều người sử dụng Facebook để kinh doanh, quảng bá hình ảnh doanh nghiệp, sản phẩm… Từ giữa năm 2011 trở đi, số lượng người hoạt động dịch vụ này tăng lên đáng kể.
“Những người tham gia chủ yếu là sinh viên, đặc biệt những bạn học ngành công nghệ thông tin. Công việc này không đòi hỏi nhiều vốn nên một số nhóm sinh viên tự tổ chức hoạt động với nhau. Điều quan trọng là phải thường xuyên thay nhau online để chăm sóc cho fanpage", anh Kiên cho hay.
Ảnh chụp màn hình
Chủ nhân một fanpage rao bán với 65 triệu đồng. Ảnh chụp màn hình
Trên mạng, không khó để bắt gặp những lời rao vặt cho thuê "mặt bằng" kinh doanh trên Facebook của những ông, bà địa chủ "fanpage" như Bảo. Duy Nam, Hà Nội (người sở hữu 5 page với số fan toàn từ 500.000 like trở lên) cho hay: "Nguyên tắc của mình là chỉ cho thuê, không bán. Cho khoảng 10 người thuê 5 page cũng được ít nhất 30 triệu mỗi tháng rồi. Mình có một page người ta trả mua đứt 80 triệu nhưng vẫn chưa bán".
Tuy nhiên, một khách hàng của Duy Nam, người đang kinh doanh đồ công nghệ qua fanpage của Nam cho hay, lý do khiến Nam chưa chịu bán chẳng qua là muốn nuôi "vỗ béo" tiếp đến khi được giá.
Khác với Bảo và Duy Nam, Đoàn (Hà Nội) lại nuôi fanpage để bán khi đạt lượng fan nhất định. Đoàn đang rao bán một fanpage có hơn 200.000 like với giá 30 triệu đồng. “Fanpage của mình toàn là các sinh viên nên nếu ai mua lại, kinh doanh đồ thời trang, túi xách sẽ rất hiệu quả. Không có thời gian phát triển nên mình mới bán giá đó”, Đoàn cho biết.
Đoàn “nuôi” fanpage trong vài tháng, khi lượng like lên trên 100.000 thì cậu sẽ bán. Bắt đầu hành nghề từ năm 2011, đến nay Đoàn bán thành công 3 fanpage với giá thấp nhất là 3 triệu đồng. Hiện cậu sở hữu 3 fanpage chưa có chủ. “Nếu tìm được khách thỏa thuận phù hợp giá cả thì bán ngay, còn không thì tiếp tục ‘chăm sóc’, càng nhiều like càng được giá”, Đoàn chia sẻ.
Chủ nhân của 2 fanpage khác có gần 400.000 fan còn rao bán giá 1.000 đồng mỗi like. Anh này cho biết, để xây dựng được lượng fan như trên, anh phải "chăm sóc" mất hàng năm. "Ai mua lại rồi cho các shop quảng cáo hàng cũng được hàng chục triệu mỗi tháng chứ chưa nói đến các lợi ích khác", anh này phân tích.
Tuy nhiên, anh Lê - khách hàng có nhu cầu mua lại fanpage cho biết, đây là mức giá quá cao. Hơn nữa, không phải cứ lượng fan đông là giá cao, quan trọng là tên phải phù hợp mới "dễ làm ăn". "Có những fanpage tên quá dài hoặc câu khách nhưng lại không thích hợp với việc bán hàng thì cũng không nên mua hoặc thuê", anh Lê cho hay.
Bên cạnh việc bán, cho thuê, một số thành viên của cộng đồng Facebook còn cung cấp dịch vụ tăng like cho fanpage, hình ảnh Facebook… với giá 200 đồng một like. Dịch vụ post status, ảnh... lên các fanpage giá 50.000 đến 100.000 đồng mỗi lần...
 
Vài năm gần đây, fanpage - trang do người dùng tự tạo trên Facebook - được các tổ chức kinh doanh trên thế giới sử dụng như một công cụ marketing hiệu quả. Tại trang khởi tạo dịch vụ, Facebook quảng cáo sự ưu việt của fanpage là không mất đồng phí nào, doanh nghiệp vẫn có thể tiếp cận với khoảng 800 triệu khách hàng tiềm năng, là thành viên của mạng xã hội này và sống khắp nơi trên thế giới.
Tuy vậy, cuộc điều tra độc lập do hãng tin Anh - BBC vừa thực hiện cho thấy kết quả hết sức bất ngờ, để duy trì số lượng "Like" lớn trên fanpage, doanh nghiệp vẫn phải trả một khoản tiền không nhỏ cho Facebook, đổi lại cho những quảng cáo hấp dẫn về các trang này nhằm thu hút người xem. Điều đáng lo hơn là ngay cả những cú bấm "Like" kia cũng không phản ánh đúng thực chất.
Trâm Anh - Ngọc Minh
(Nguồn Vietnamnet)

Bán trấu thải, thu lãi khủng

Ý tưởng điên rồ…
Đến mãi bây giờ, ông Lương Văn Minh ở khối phố 5, thị trấn Núi Thành, huyện Núi Thành, Quảng Nam vẫn chưa thể cắt nghĩa được tại sao đang yên đang lành với nghề may lại bỏ ngang đi làm những việc chẳng giống ai.
Anh kể, lúc đầu nhiều chủ máy xay xát thấy anh lọ mọ đến hỏi mua vỏ trấu. Thấy anh mặt mày không phải nông dân, lại ăn nói nhỏ nhẹ, nhiều chủ máy xay xát bảo nếu anh cần thì cho không. Nhưng anh lắc đầu bảo: Nếu anh bán, tui mua và chúng ta ký kết hợp đồng cung cấp vỏ trấu, tui bao tiêu toàn bộ.

Nghe đến chuyện ký kết hợp đồng bao tiêu mua vỏ trấu, loại bỏ đi chẳn ai thèm lấy. Nhiều chủ máy xay xát thầm nghĩ chắc cha này điên nặng. Ai đời lại đi mua cái đồ bỏ đi, cho chẳn ai thèm lấy.

Hỏi chuyện cơ duyên nào đưa anh đến với cái nghề biến phế phẩm thành tiền tỷ. Anh Minh bảo cái ý tưởng ấy giống như trên trời… rơi xuống vậy.




  Cơ sở sản xuất củi trấu của anh Minh


Một lần tình cơ ngồi trò chuyện với anh bạn hồi còn học phổ thông hiện đang làm giám đốc một doanh nghiệp. Anh bạn bảo hiện các DN sản xuất gặp khó khăn do giá thành chất đốt tăng quá mạnh. Hiện anh đang tìm cách nhập nguồn nhiên liệu chất đốt rẻ, may ra mới hạ được giá thành sản phẩm để cạnh tranh trên thị trường.

Nghe anh bạn than khó về nguồn nhiên liệu chất đốt, tự nhiên trong đầu tôi chợt nghĩ đến vỏ trấu ở quê người ta xay gạo rồi vứt bỏ tràn lan sao lại không sử dụng làm chất đốt?

Nhiều tháng ròng sau đó, trong từng giấc ngũ chập chờn, hình ảnh vỏ trấu đỏ đống gây ô nhiễm môi trường, rồi lời than vãn của anh bạn thân loay hoay tìm nguồn nhiêu liệu chất đốt rẻ để hạ giá thành đã thôi thúc anh tìm giải pháp biến vỏ trấu thành nguồn nhiên liệu chất đốt cung cấp cho các nhà máy sản xuất với giá thành rẻ.






  Cơ sở sản xuất củi trấu của anh Minh


Anh Minh bảo, khó khăn nhất với tui lúc đó là tay ngang, chẳng hiểu chi kỹ thuật. Nhưng đã nghĩ là phải làm. Bắt đầu từ đó, Minh bắt đầu tìm kiếm tài liệu cách chế biến vỏ trấu thành chất đốt có nhiệt lượng cao. Rất may, trong lần tình cờ lên mạng anh biết được một cơ sở ở Vũng Tàu cũng đang chế biến vỏ trấu thành củi.

Sáng hôm sau anh nhảy xe vào tận Vũng Tàu để tận mắt xem họ chế biến vỏ trấu thành củi như thế nào. Sau mấy ngày tầm sư học đạo, anh về lại quê bắt đầu xây dựng nhà máy chế biến đó là vào đầu năm 2009.

Gom góp số tiền vốn vợ giành dụm được, anh Minh đặt mua một máy ép vỏ trấu 60 triệu đồng mang về lắp đặt tại xưởng nhỏ đặt ngay vườn nhà.


Để có nguồn nguyên liệu cung cấp cho xưởng ép trấu thành củi của mình, hàng ngày Minh tìm đến các điểm máy xay xát gạo trong huyện để đặt mua, rồi chở về tự mình mày mò vận hành máy ép vỏ trấu thành củi để thử nghiệm.

Sau hơn 2 tháng trời quên ăn quên ngũ vì trấu, cuối cùng những thanh củi trấu cũng ra đời như mong đợi.

“Lúc đó toàn bộ củi trấu tui làm ra mang đến cho mấy cơ sở sản xuất dùng thử. Chỉ sau hơn 1 tháng, toàn bộ sản phẩm củi trấu tui sản xuất ra được các nhà máy bao tiêu sản phẩm vì đảm bảo nhiệt lượng cần thiết khi đốt lò các nồi hơi công nghiệp. So với than đá, củi trấu có nhiều ưu điểm như: nhiệt độ từ 3.800 - 4.000 độ C là vừa đạt yêu cầu lại vừa rẻ hơn 35% giá thành so 1 kg than đá.….” Anh Thành kể.

Tiền tỷ từ vỏ trấu

Hỏi lợi nhuận thu được từ chế biến phế phẩm, anh Minh chỉ lắc đầu cười rồi bảo: cái đồ bỏ đi ấy, nhưng cũng cho gia đình mình cuộc sống đủ đầy.

Mặc dù không nói rõ con số thu nhập. Nhưng với sản lượng 200 tấn củi trấu xuất  bán cho các nhà máy sản xuất mỗi tháng cũng đủ thấy số tiền thu nhập của anh lớn đến mức nào.

Anh minh tính toán, cứ 1,3 tấn trấu (giá 400 đồng/kg) cho ra 1 tấn củi trấu (giá 1.500 đồng/kg). Như vậy, tiền nguyên liệu là 520 ngàn đồng sẽ cho ra 1,5 triệu đồng tiền sản phẩm. Mỗi tháng anh sản xuất 200 tấn củi trấu đã cho anh thu nhập khoảng 300 triệu đồng. Trừ chi phí nguyên liệu, khấu hao máy móc, trả lương cho công nhân, mỗi tháng anh kiếm hơn 100 triệu từ đồ bỏ đi .





Từ đổ bỏ đi đã cho anh Minh thu nhập tiền tỷ mỗi năm.


Hỏi chuyện cái khó của nghề chế biến phế phẩm như vỏ trấu? Anh Minh bảo đó là thị trường tiêu thụ. Bởi các nhà máy vẫn chưa chú trọng về loại chất đốt này. Tuy nhiên, khi mình đã tạo được uy tín và chất lượng của sản phẩm chất đốt thì cung không đủ cầu”.

Nghề làm củi trấu không khó nhưng để củi đạt chất lượng cao thì phải chú ý đến nguyên liệu vỏ trấu phải phơi khô. Khi xay phải đảm bảo nhiệt độ khoảng 250 độ C, sau đó được nén lại nhờ chất keo có sẵn trong vỏ trấu. Củi đạt chuẩn phải dài 40 cm, đường kính 8,5 cm, cứng và nặng gần 3 kg.mỗi thanh củi.

Hiện công ty của anh Minh đầu tư 4 máy ép trấu. Trong đó, anh đặt 2 máy ở quê, 2 máy khác anh đặt tại tỉnh Quảng Ngãi để mở rộng và chủ động hơn trong khâu mua nguyên liệu. Anh cười bảo đó là 4 cái máy biến đồ bỏ đi thành tiền mà anh đeo đuổi thành công hơn 4 năm qua.

Mỗi tháng anh xuất ra thị trường hơn 200 tấn củi trấu. Nhẫm tính mỗi năm  từ chế biến đồ bỏ đi này cho gia đình anh thu nhập hơn 1,2 tỷ đồng ở vùng nông thôn khó nghèo này là cả mơ ước của đời người.

Vũ Trung
(Nguồn Vietnamnet)

Món quà cuối năm 2012: 5 bài học quản lý kinh điển trong năm

Năm 2013 đang đến rất gần, đã đến lúc cùng nhìn lại những điển hình quản lý đáng học tập của năm 2012 vừa qua.

1. Học cách thể chế hóa tầm nhìn của bạn

Văn hóa và triết lý lãnh đạo của Steve Jobs đã ăn sâu vào “máu thịt” Apple - Ảnh: Internet


Qua đời đã hơn một năm, vậy mà Steve Jobs vẫn cho thế giới chứng kiến nhiều bài học về quản lý, lãnh đạo trong năm 2012.

Câu hỏi đầu tiên mọi người không hẹn mà gặp đều nêu lên sau cái chết bất ngờ của cố “thuyền trưởng” Apple là: “Liệu Apple có thể sống sót mà thiếu vắng nhà sáng lập tầm nhìn của mình?”. Và năm 2012 đã cho thấy Apple không những đã sống sót, mà còn sống rất tốt.

Không giống các CEO của những doanh nghiệp khác như Starbucks, Gateway và Dell, Steve Jobs rõ ràng đã thành công trong việc định hướng tầm nhìn cá nhân thành tôn chỉ hoạt động sâu sắc của cả một tập đoàn, cụ thể là Apple. Và kết quả là dù có Steve Jobs hay không, con tàu Apple sẽ vẫn hoạt động như những gì vị cố lãnh đạo vẫn và sẽ mong muốn.

Howard Schultz (CEO chuỗi cửa hàng cà phê Starbucks) vẫn chưa làm được điều này tại doanh nghiệp của mình, khi ông vẫn chỉ đóng vai là hiện thân của Tầm nhìn mang nhiều nét cá nhân.

Còn bạn thì sao? Bạn đã chuyển hóa tầm nhìn cá nhân thành kim chỉ nam của doanh nghiệp hay chưa? Nếu sau này bạn không còn là lãnh đạo, liệu tôn chỉ đó vẫn được duy trì tại công ty của bạn?

2. Cái gì to lớn chưa chắc đã quan trọng

Phi vụ phát hành cổ phiếu ra thị trường chứng khoán công của Facebook đã không thành công như mong đợi - Ảnh: Internet


Thật khó hình dung sức nóng vây quanh cú IPO của Facebook vào tháng 5 vừa qua, cũng như mức độ “ê chề” mà người mua cổ phiếu của công ty này đón nhận sau đó. Bài học rút ra: không phải hiện tượng hay sự vật nào được mong chờ nồng nhiệt cũng đạt kết quả như mong muốn. To lớn không nhất thiết đồng nghĩa với quan trọng.

Bạn hãy đánh giá lại những dự án to lớn hiện đang thu hút sự chú ý của bản thân. Liệu chúng có khả năng cho ra kết quả khả quan như vóc dáng đồ sộ bên ngoài? Nếu không, bạn có thể tiết kiệm được nhiều tài nguyên cũng như công sức trong vai trò lãnh đạo, thông qua việc loại bỏ các dự án không có tiềm năng hoặc không cần thiết.

3. Các kế hoạch không quan trọng, song việc lên kế hoạch lại là tất cả

Các chuyên gia NASA ăn mừng sau cú hạ cánh thành công của robot tự hành Curiosity hồi tháng 5 vừa qua - Ảnh: Internet


Sứ mệnh thăm dò sao Hỏa với “ngôi sao” là robot tự hành “Curiosity” (Tò mò) vào tháng 8 qua rõ ràng là một thành công không thể bàn cãi. Song ẩn đằng sau bề nổi mang tính chất công nghệ - kỹ thuật là cả một câu chuyện về tài lãnh đạo trước những khó khăn tưởng chừng như bất khả thi.

Thứ thường bị bỏ qua trong những câu chuyện về chuyến hạ cánh xuống sao Hỏa của Curiosity là trên thực tế, không một ai tại NASA có khả năng can thiệp về hành trình của chiếc xe tự hành. Cụ thể sau khi môđun tiếp đất hạ cánh, mọi thứ - bao gồm mỗi chuyển động dù là nhỏ nhất, những điều chỉnh dữ liệu vi mô nhỏ nhất… đều được thực hiện nhờ các phần mềm được lập trình từ trước. Khi đó, không ai tại tổng hành dinh NASA được phép chạm tay vào cần điều khiển, không ai trong số họ được phép thay đổi, dù chỉ 1mm, hướng di chuyển của môđun chở tàu Curiosity.

Tóm lại, hoặc mọi thứ sẽ diễn ra trôi chảy hoặc tất cả sẽ thất bại. Không ai có đủ quyền hạn để kiểm soát bất cứ thứ gì. Rốt cuộc, đây là lúc mà mọi kế hoạch được lập ra đều trở nên vô nghĩa.

Cũng như võ sĩ boxing Mike Tyson từng nói: “Ai cũng có cho riêng họ một kế hoạch nào đó cho đến khi bị ăn đấm vào mặt”.

Trong công việc lãnh đạo cũng vậy, đôi khi những kế hoạch của chúng ta chịu cảnh xếp xó khi áp dụng vào thực tế, nhưng việc lên kế hoạch thì khác. Chính quá trình lên kế hoạch, chứ không phải thứ gì khác, là yếu tố đã giúp tàu tự hành Curiosity đổ bộ thành công lên bề mặt sao Hỏa.

Bằng việc lập kế hoạch nghiêm túc và có chất lượng, bạn có thể đạt được mọi mục tiêu mình muốn.

4. Đừng tham gia những phi vụ bạn không hiểu rõ

CEO Mike Lynch của Autonomy - Ảnh: Internet


Phi vụ mua lại doanh nghiệp phần mềm Autonomy của đại gia công nghệ HP với giá 12 tỉ USD vào năm 2011 nay đã hóa thành trò cười, sau khi HP phải hạ bớt 9 tỉ USD giá trị thật của Autonomy.

Tuy vụ kiện tụng giữa hai công ty đang hứa hẹn còn nhiều thứ phải làm sáng tỏ, song có điều chắc chắn rằng không ai ở phía HP, kể cả cựu CEO Leo Apotheker cho đến ba công ty kiểm toán tham gia hợp đồng mua Autonomy, biết được chính xác họ đang mua cái gì.

Mọi giấy tờ được phía Autonomy đưa ra đều hợp pháp. Các tính toán chiến lược đều ủng hộ mua lại doanh nghiệp này. Autonomy lại chưa có ai mua. Và thế là HP vội vàng đặt bút ký.

Bạn tưởng chỉ những công ty khổng lồ với nguồn đầu tư tưởng chừng vô hạn mới bị mắc bẫy những thương vụ sai lầm như trên? Đáng buồn thay, người viết bài này từng chứng kiến không ít doanh nghiệp vừa và nhỏ đi vào vết xe đổ này, thậm chí không chỉ một lần. Tốt nhất cái gì bạn không hiểu thì đừng làm!

5. Lãnh đạo phải biết cách… lãnh đạo

“Bờ vực tài khóa” đang là cơn ác mộng của dân Mỹ - Ảnh: Internet


Cuối cùng, khi bài viết cũng như năm 2012 gần đi đến hồi kết, chúng ta lại phải chứng kiến một trong những điển hình về công tác quản lý và lãnh đạo tồi nhất mọi thời đại: nước Mỹ đang tiến gần hơn bao giờ hết đến thảm họa “bờ vực tài khóa”.

“Bờ vực tài khóa” (Fiscal Cliff) là thuật ngữ chỉ các vấn đề nan giải mà Chính phủ Hoa Kỳ sẽ phải đối mặt vào ngày 31-12-2012, thời điểm các đạo luật trong đạo luật kiểm soát ngân sách (ban hành năm 2011) chính thức có hiệu lực.

THÚY QUỲNH
(Nguồn tuoitre.vn)

Thứ Ba, 11 tháng 12, 2012

Mì Vifon: tay chơi thầm lặng

Thị trường mì ăn liền tại Việt Nam đang trở nên rất “nóng” trong những năm gần đây. Nếu dừng bước trước quầy hàng mì gói trong siêu siêu thị, người tiêu dùng chắc sẽ hoa mắt trước vô vàn cái tên, cũ có (Vifon, Miliket) và mới thì rất nhiều (Hảo Hảo, Đệ Nhất, Tiến Vua, Omachi, Gấu Đỏ, Mikochi).
 
Vifon khác với những tay chơi đến sau như Masan, Asia Foods hay Micoem cả về lịch sử và vị thế...

Để được nhận biết và được lựa chọn, các thương hiệu mì gói đang nhảy vào cuộc chiến quyết liệt trong truyền thông: cuộc chiến về định vị hình ảnh thương hiệu trong tâm trí khách hàng. Trong khi các thương hiệu ra đời sau gây “náo loạn” truyền thông với đủ chiêu trò quảng cáo ồn ào, thương hiệu Vifon đã chọn cho mình một hướng đi riêng: lấy uy tín lâu năm của thương hiệu mẹ bảo trợ cho các thương hiệu con với nhiều nhánh sản phẩm khác nhau.

Nhưng trước tiên, chúng ta hãy cùng xem các đối thủ của Vifon đã nhảy vũ điệu thương hiệu gì để gây chú ý với khách hàng.

Mì Tiến Vua dùng chiêu quảng cáo “gây sợ hãi” (fear appeal) với thông điệp không dùng chất phẩm nhuộm vàng như các đối thủ. Tiến Vua từng bị chỉ trích ở khía cạnh khi đưa thông tin gây tâm lý hoang mang cho người tiêu dùng. Đổi lại, không ít người tiêu dùng tìm mua Tiến Vua với tâm lý “cho nó lành”.

Quảng cáo của nhãn hiệu mì ăn liền Gấu Đỏ (Gấu Đỏ gắn kết yêu thương) đã gây ra nhiều phản ứng trái chiều từ phía người tiêu dùng. Tuy có rất nhiều chỉ trích nhưng không thể phủ nhận có một bộ phận người tiêu dùng sẽ bị “cảm” bởi những giọt nước mắt của Gấu Đỏ. Nên nhớ, một bộ phận lớn khách hàng mục tiêu của sản phẩm mì ăn liền là các bà các cô nội trợ - những người dễ cảm động và không quen suy diễn phức tạp rối rắm.

Và gần đây nhất là tranh cãi về hình ảnh của mì Mikochi xuất hiện trên phiếu bé ngoan. Giữa một “rừng” nhãn hiệu mì ăn liền, không dễ để một kẻ “sinh sau đẻ muộn’ như Mikochi được nhận biết trên thị trường và chiêu “bé ngoan” có vẻ bắt đầu phát huy hiệu quả về truyền thông.

Các ví dụ điển hình trên đây phác họa một xu thế chiến lược truyền thông thương hiệu trên thị trường mì gói: nỗ lực để “nổi tiếng” với người tiêu dùng bằng mọi giá, kể cả cách bị dư luận chỉ trích.

Ở góc nhìn về quản trị thương hiệu, chiến lược truyền thông mạo hiểm này có thể lý giải được vì một lý do duy nhất: các thương hiệu mì Tiến Vua, Gấu Đỏ hay Mikochi đều tồn tại độc lập với thương hiệu mẹ. Theo đó, các thương hiệu con hoạt động gần như độc lập với thương hiệu mẹ và hầu như không có mối liên hệ nào về nhận diện thương hiệu và lợi ích giữa “mẹ” và “con”.

Gấu Đỏ bị chỉ trích nhưng thương hiệu mẹ Asia Foods chẳng liên quan (ở góc độ nhận biết của người tiêu dùng). Ai ghét Tiến Vua cứ việc, nhưng chẳng ảnh hưởng gì đến Masan và nhãn hàng mì tôm khác của tập đoàn này là Omachi. Còn Mikochi? Thương hiệu mẹ Vina Acecook (chiếm đến 55% thị phần mì tôm) còn có một loạt “anh em họ hàng” khác để quan tâm: Hảo Hảo, Bốn Phương, Đệ Nhất, Lẩu Thái.

Nhưng mì Vifon là câu chuyện hoàn toàn khác. Cả về cơ cấu quan hệ thương hiệu lẫn chiến lược định vị sản phẩm.

Khác với những tay chơi đến sau như Masan, Asia Foods hay Micoem, Vifon có lịch sử và vị thế riêng để tạo dấu ấn thương hiệu trong lòng khách hàng mà không cần các chiến dịch truyền thông khoa trương ầm ĩ.

Vifon có dòng sản phẩm rất phong phú bao gồm các nhóm sản phẩm ăn liền gốc mì (mì tôm Vifon, mì gà Vifon) và nhóm sản phẩm ăn liền gốc gạo (miến, phở, bún mang tên Vifon). Điều đặc biệt là tất cả các sản phẩm này đều mang chung một tên Vifon với mô hình cơ cấu quan hệ thương hiệu là branded house (họ thương hiệu).

Với mô hình này, tên thương hiệu mẹ Vifon (đồng thời cũng là tên công ty) được xem là ‘người bảo trợ” về uy tín cho tất cả các dòng  thương hiệu con. Trên thị trường khách hàng căn cứ hoàn toàn vào uy tín hình ảnh tên thương hiệu Vifon để lựa chọn các dòng sản phẩm khác nhau. Cái tên Vifon quá quan trọng và quá “có giá” để ngăn Vifon không nhảy vào cuộc đua “giật tít” truyền thông như Gấu Đỏ, Tiến Vua hay Mikochi đã làm.

Với cơ cấu sản phẩm theo “họ thương hiệu”, thật rủi ro nếu Vifon đi theo con đường theo kiểu tạo một quảng cáo gây tranh cãi để gây chú ý của truyền thông và dư luận. Hơn nữa với bề dày lịch sử của một thương hiệu lâu đời với hơn 50 năm có mặt trên thị trường, Vifon có dấu ấn nhất định với người tiêu dùng Việt Nam.

Khác với các đối thủ mới nổi hiện nay, Vifon đã thành công khi định vị là thương hiệu dẫn đầu trên phân khúc các sản phẩm ăn liền sử dụng nguyên liệu từ gạo (phở, bún, miến, cháo ăn liền mang tên Vifon). Minh chứng cho điểm khác biệt này là hiện thương hiệu Vifon chiếm gần 50% thị phần phân khúc sản phẩm ăn liền có gốc từ gạo.

Câu chuyện của Vifon trong xây dựng thương hiệu là một bài học sống động về giải quyết mối quan hệ chiến lược truyền thông thương hiệu và cơ cấu quan hệ thương hiệu. Nếu chạy theo xu thế truyền thông của các đối thủ cạnh tranh, chắc chắn Vifon sẽ không có được thành công như ngày hôm nay.

Chỉ có một điều này, lẽ ra Vifon có thể làm tốt hơn: với điểm khác biệt rất đáng giá là thương hiệu duy nhất có thể mạnh về các sản phẩm ăn liền có lợi cho sức khỏe (sản phẩm có gốc từ gạo), có vẻ như Vifon vẫn chưa “đóng đinh” được từ khóa “gốc gạo” này trong tâm trí của khách hàng, thông qua các hoạt động truyền thông thương hiệu của mình.

Nguồn:
vneconomy.vn