Thứ Năm, 31 tháng 5, 2012

Kinh doanh nhà nghỉ cho tình nhân nở rộ

Khởi nguồn từ châu Á, "khách sạn tình yêu" đang ngày càng lan rộng và gây sốt cho cả những đôi tình nhân châu Âu và châu Mỹ bởi đó là nơi họ có thể đặt phòng theo giờ để ái ân.

Một phòng "khách sạn tình yêu" ở London quảng cáo trên trang web Dayuse Hotels. Ảnh: Dayuse Hotels

Kiểu khách sạn này chẳng hề lạ ở Nhật Bản, ở Thái Lan nó mang tính chất vui vẻ và ở Hàn Quốc nó lại là một ngành kinh doanh phát đạt. Hiện nay, những "nhà nghỉ tình yêu" đang lan tỏa sức nóng của mình ra khỏi phạm vi châu Á, đến với phương Tây.

Tháng này, trang web dịch vụ Dayuse Hotels tung ra một chương trình mới dành cho các đôi uyên ương cơ hội được đặt phòng khách sạn theo giờ. Thibaud d'Agrèves, người đồng sáng lập trang web chỉ mới 30 tuổi, cho biết anh sẽ không dừng lại ở đó.

"Trong 5 năm tới, chúng tôi sẽ mở rộng hoạt động tại Italy, sau đó là Đức, Nga, Tây Ban Nha, Brazil và châu Á", d'Agrèves nói.

Ra mắt vào tháng 11/2010, trang web Dayuse cung cấp dịch vụ cho thuê phòng ở khoảng 250 khách sạn tại Mỹ, Pháp, Bỉ, Thụy Sĩ, Luxembourg và Ireland. Mục đích hoạt động của các khách sạn này đơn giản là mang lại không gian riêng tư cho các đôi tình nhân.

Tuy nhiên, con số trên mới chỉ là một phần rất nhỏ so với thị trường sôi động ở châu Á. Ước tính hiện có 25.000-50.000 khách sạn tình yêu hoạt động với tiêu chí cho thuê theo giờ ở Nhật Bản và hơn 30.000 khách sạn tương tự tại Seoul. Bởi vậy, d'Agrèves cho rằng không có lý do gì để không bắt đầu một trào lưu khách sạn tình yêu tại châu Âu cả. Ở Paris, 65% khách đặt phòng qua Dayuse là để "tận hưởng khoảng thời gian lãng mạn bên người yêu". Tại New York và London, tỷ lệ này chỉ khoảng 25%, còn lại là thuê khách sạn cho công việc hoặc nghỉ ngơi.

Tuy nhiên, trong khi ở châu Á, các khách sạn tình yêu mang đến không gian riêng tư cho những đôi tình nhân trẻ mà không bị các bậc phụ huynh làm phiền, thì ở phương Tây, có những lo ngại cho rằng hình thức này dễ làm nảy sinh các vụ ngoại tình, lừa đảo. D'Agrèves đã nhanh chóng dẹp bỏ những lo ngại này.

"Có thể ở một khía cạnh nào đó, hình thức kinh doanh này tạo điều kiện cho những người không chung thủy, nhưng khách hàng không cần đến chúng tôi vì điều đó đâu", d'Agrèves nói. "Chúng tôi từng chứng kiến những đôi tái hợp nhờ dịch vụ này. Chúng tôi giúp họ hâm nóng tình yêu. Vấn đề là về nhận thức mà thôi".

Trái ngược với loại khách sạn bẩn thỉu, nhếch nhác nằm khuất trong những con ngõ tối và hẹp, các khách sạn trên trang web Dayuse đều thuộc hàng "cao cấp, ba, bốn hoặc năm sao". Giá thuê phòng từ 3-7 tiếng vào khoảng 110-300 USD.

Tiện nghi của khách sạn tình yêu hoàn toàn giống với các khách sạn bình thường, như miễn phí WiFi, nhưng khách hàng cũng có thể yêu cầu thêm một "hộp sex" nếu có nhu cầu. "Hộp sex" bao gồm bao cao su và các sản phẩm khác nhằm tăng sự hưng phấn cho bạn tình. Một khách sạn từng dùng hình thức này để kinh doanh dịch vụ bán dâm chuyên nghiệp đã bị liệt vào danh sách đen.

Riêng d'Agrèves, anh đã tạo được độ tin cậy và uy tín để lôi cuốn khách hàng lui tới thường xuyên các khách sạn đối tác của mình. Trang web của d'Agrèves thu hút 50.000 lượt khách truy cập mỗi tháng và 55% số khách đặt phòng là phụ nữ.

"Các khách hàng của tôi đều là người giàu có, thích đi du lịch, có học thức và thu nhập cao như chủ doanh nghiệp, bác sĩ, kỹ sư, luật sư...", anh nói. "Phản hồi từ các khách sạn đối tác cho biết khách hàng của chúng tôi văn minh hơn những khách quốc tế thông thường vốn luôn kỳ kèo đòi hỏi mức giá khuyến mãi thấp nhất".

Anh Ngọc (theo CNNGO)

Thứ Hai, 28 tháng 5, 2012

Website trong thời buổi khó khăn

Không phân biệt lĩnh vực, quy mô, lập website riêng là tạo thêm một kênh kết nối doanh nghiệp với thị trường.

Trong xu thế kinh doanh hiện đại, các doanh nghiệp dù kinh doanh trong lĩnh vực nào, quy mô ra sao đều cần có trang tin điện tử (website) riêng. Đây được xem như một phần phản ánh bộ mặt, cũng như tạo thêm kênh kết nối với thị trường của doanh nghiệp.

Thế nhưng, trong Báo cáo Thương mại điện tử năm 2011 do Bộ Công Thương thực hiện vừa công bố, tỷ lệ doanh nghiệp có website trong năm 2011 không thay đổi đáng kể so với năm trước sau khi đã loại trừ sai số giữa các cuộc điều tra, tiếp tục ở mức thấp. Tính chung trên cả nước mới chỉ có khoảng 30% doanh nghiệp có website.

Trong khi tỷ lệ doanh nghiệp có website không tăng, thì tỷ lệ những đơn vị kinh doanh chưa có website nhưng dự kiến sẽ xây dựng lại giảm so với các năm trước. Năm 2011 tỷ lệ này là 11% so với 21% của năm 2010 và 17% năm 2009.

Với hai chỉ số cơ bản trên đều không tăng, Bộ Công Thương đánh giá có thể do hậu quả của cuộc suy thoái kinh tế toàn cầu tác động sâu sắc và toàn diện tới các doanh nghiệp Việt Nam. Do đó, doanh nghiệp cắt giảm tới mức cao nhất chi phí kinh doanh, gồm chi phí mới cho quảng cáo và đầu tư chiều sâu, kể cả cho xây dựng website.

Bổ trợ cho nhận định trên là khi xét tại 2 đại bàn trọng điểm là Hà Nội và Tp.HCM, tương ứng chỉ có 35% và 34% số doanh nghiệp có website. Còn nhìn trong xu hướng chung của giai đoạn 2006 - 2011, ba năm đầu tỷ lệ doanh nghiệp có website tăng lên, còn nửa chu kỳ sau tỷ lệ này không thay đổi nhiều.

“Có thể có mối quan hệ giữa xu hướng này với tình hình chung của nền kinh tế vĩ mô”, Cục Thương mại điện tử và Công nghệ thông tin (Bộ Công Thương) đặt ra mối liên hệ.

Báo cáo năm nay của Bộ vẫn cho cùng kết quả là nhóm doanh nghiệp hoạt động trong lĩnh vực công nghệ thông tin và thương mại điện tử tiếp tục tiên phong trong việc lập website với tỷ lệ 72% doanh nghiệp có website. Tỷ lệ này của năm 2010 là 63%.
Nhóm có tỷ lệ sở hữu website cao thứ hai thuộc về nhóm doanh nghiệp kinh doanh trong lĩnh vực tài chính, ngân hàng và bất động sản với tỷ lệ 45%. Đây là một xu hướng rõ nét từ nhiều năm qua.
Một lĩnh vực khác có tỷ lệ website cao và ổn định là nông, lâm, thủy sản. Năm 2011, 37% nhóm doanh nghiệp này đã có website và 11% có kế hoạch xây dựng. Tỷ lệ tương ứng của năm 2010 là 32% và 21%.

Báo cáo đưa ra nhận định, suy thoái kinh tế hầu như không ảnh hưởng nhiều tới việc ứng dụng thương mại điện tử của nhóm doanh nghiệp kể trên. Điều này có thể được lý giải với tỷ lệ tăng trưởng kim ngạch xuất khẩu nông, lâm, thủy sản năm 2011 là 28% so với năm 2010. Bên cạnh đó, doanh nghiệp trong lĩnh vực này có xu hướng hội nhập và xuất khẩu cao nên coi trọng việc làm website giới thiệu hình ảnh và sản phẩm của doanh nghiệp.

Kết quả điều tra trong năm 2011 cũng đưa ra cảnh báo đối với các doanh nghiệp thuộc nhóm kinh doanh thương mại, bán buôn, bán lẻ có website khá thấp, chỉ với 28%. Và khi xét qua các năm, tỷ lệ có website ở những doanh nghiệp này luôn đứng ở vị trí thấp so với các nhóm doanh nghiệp khác. Điều này có thể là một cơ sở để góp phần lý giải chi phí phân phối hàng hóa và dịch vụ còn cao trong lĩnh vực này.

Thứ Năm, 24 tháng 5, 2012

Giải pháp miễn phí của Gary

Căn bản của giải pháp là hai nguyên lý: (a) chăm chú đến giải pháp, không phải vấn đề và (b) nếu biết sáng tạo, chúng ta sẽ tìm giải pháp cho mọi vấn đề.
 

Tôi quen Gary Woodworth khi ông bước vào cửa hàng bán vật dụng thể thao của người em họ, Tuấn, ở Van Nuys, California. Qua Mỹ năm 1975, Tuấn đi làm bảo vệ được 4 năm, bị đuổi vì ngủ với cô quét dọn văn phòng. Anh chạy ngược xuôi, vay mượn bạn bè bà con, cùng với tiền tiết kiệm cá nhân, hơn 250 ngàn đô la để mở tiệm bán lẻ. Tôi cũng là một nạn nhân bất đắc dĩ.

Hai năm đầu, cửa hàng sống chật vật nhưng cũng có khách và theo ngạn ngữ của Mỹ, Tuấn “giữ được đầu mình khỏi mặt nước” (keep his head above water). Anh còn quay về sở cũ, tán một cô lao công Mễ khác, và cưới cô này đem về phụ trông coi tiệm. Nhưng ảnh hưởng của trận suy thoái 1981- 1983 bắt đầu lan rộng, và tiệm vật dụng thể thao của Tuấn suy sụp. Chi phí và tiêu xài cho gia đình ăn vào vốn và Tuấn mời tôi lên tiệm tư vấn cho anh về thủ tục phá sản. Tôi có thừa kỹ năng vì đang chuẩn bị “đắp chiếu” cho dự án bất động sản của mình bên Arizona.

Gary và giải pháp miễn phí

Gary tươi cười khi bước vào chào hỏi chúng tôi, đang ủ rủ như hai con mèo chết. Khoảng hơn 50 tuổi, áo quần bảnh bao, Gary giống như một thương nghị sĩ với mái tóc trắng và phong cách lịch lãm. Nghĩ Gary là một nhân viên bán hàng từ Nike hay Reebok gì đó, Tuấn bỏ đi uống cà phê, nhờ tôi tiếp dùm.

Gary nói hôm nay là ngày may mắn của ông. Tôi có giải pháp cho vấn đề của ông và ông không phải tốn 1 đồng xu nào. Tôi điện thoại cho Tuấn về ngay vì không một ông chủ doanh nghiệp nào lại có thể bỏ qua một đề nghị hào hứng đến vậy. Đề nghị của Gary rất đơn giản, “ Bổ nhiệm tôi làm quản lý cửa hàng này. Tôi không lãnh lương và cứ mỗi tháng, tính sổ và chia cho tôi 25% số tiền lời của cửa hàng. Tôi cũng được quyền mua lại 30% tổng số cổ phiếu của công ty với giá vốn (book value) trong 2 năm tới. Các ông đang lỗ, chắc chắn không mất gì trong phi vụ này”.

Tuấn đồng ý và Gary bắt đầu ứng dụng nghệ thuật sáng tạo về tiếp thị với các hoạt động hàng ngày. Gary đi tiếp xúc các câu lạc bộ thể thao trong vùng, từ các đội bóng chày nhỏ của trẻ em đến các sân golf, tennis, polo…của các người giàu. Ông còn lập ra chương trình trả hoa hồng cho các người “giới thiệu” và các khách hàng lớn. Ông cũng cất công đi liên tục tìm các nhà tài trợ cho các chương trình thể thao ông sáng lập. Sau 2 tháng, cửa hàng có lời và thu nhập của Gary gia tăng đều đặn. Một năm sau, ông mua lại 30% công ty và 3 năm sau, ông làm chủ 100%. Tuấn ôm được mớ tiền, đi xuống Mexico mở quán bar, tìm thêm vài cô vợ Mễ. Mọi người vui vẻ.

Sáng tạo vì hoàn cảnh

Sau này, những khi ngồi tâm sự riêng với nhau, Gary mới kể cho tôi thêm về nhiều mẩu chuyện khác của đời ông. Sinh ra trong một gia đình thật nghèo ở Arkansas vào thời sau Đại Suy Thoái của Mỹ, ông phải bỏ học từ lớp 7 để giúp cha mẹ nuôi 8 đứa em. Ông làm đủ mọi nghề và chưa bao giờ thất nghiệp một ngày nào, dù không có một học thức hay bằng cấp chính thống nào . Bí quyết của ông là tìm hiểu thật rõ về vấn đề người chủ doanh nghiệp đang đối diện và tìm một giải pháp thỏa đáng trước khi tiếp cận.

Gary nói,” Tôi thấy các bạn trẻ cũng như già đi tìm việc thật buồn cười. Doanh nghiệp đang thua lỗ, trên đường phá sản, muốn đuổi hết nhân viên chưa xong, mà họ lại mở miệng hãy cho tôi một việc làm, trả lương tôi hàng tuần và may ra, tôi có thể giúp. Thay vì giải pháp, họ đề nghị thêm một vần đề mới cho doanh nghiệp? Nhân viên cũ cũng không khá gì hơn. Họ áp lực mọi cách để hưởng thêm quyền lợi bất chấp sự suy sụp của công ty.”

Dĩ nhiên không phải lúc nào Gary cũng thành công với giải pháp đề nghị. Nhiều lần ông cũng mất trắng nhiều thì giờ không lương bổng, hay phạm những sai lầm gây khó thêm cho doanh nghiệp. Nhưng ông ta hãnh diện nói với tôi rằng trong suốt 40 năm bôn ba trong thương trường, ông đã tạo nên vài sự nghiệp đáng kể lên đến cả chục triệu đô la.

Khi cha mẹ mất sớm trong một tai nạn xe cộ, ông mới 19 tuổi. Không muốn sở An Sinh Xã Hội bắt các em đi giao cho các gia đình giàu có, ông làm giả hồ sơ thu nhập và giấy khai sinh của mình để anh em vẫn được đoàn tụ bên nhau (Bên Mỹ, các trẻ em dưới 18 tuổi không có cha mẹ và thu nhập thường được Sở An Sinh đem về chăm sóc để sau đó tìm một gia đình giàu có, ổn định nhận nuôi lại các em).

Ông kiêu hãnh vì đã dùng sức mình nuôi 8 đứa em đi học thành tài, cũng như 3 đứa con sau này. Khi ông qua California gặp chúng tôi, ông vừa mất vợ vì bệnh ung thư và gần 1 triệu đô khi tiền bệnh viện vượt quá số tiền bảo hiểm chi trả. Ông đã bỏ ra hai tuần để điều nghiên cửa hàng của chúng tôi và tìm giải pháp qua các chi tiết số liệu ông thu thập từ khách hàng và thư viện.

Cơ hội khắp nơi cho con người sáng tạo

Lần chót tôi gặp Gary cách đây 8 năm. Dùng phương pháp sáng tạo như đã đề nghị với chúng tôi, ông mua lại một công ty công cộng đang thua lỗ; cũng trong ngành phân phối dụng cụ và đồ thể thao. Ông gia tăng giá trị với những chiêu tiếp thị độc đáo và làm giàu cho mọi cổ đông, nhất là cá nhân ông. Ông nằng nặc mời tôi xuống chiếc du thuyền nhỏ của ông, chạy một vòng vịnh Los Angeles, và xin lỗi về sự khoe khoang này. Ông giải thích “tôi bận quá, mua xong thuyền, không có thì giờ khoe, lấy gì hưởng thụ?”

Sau đó vài năm, ông gởi tôi một Email, nói vừa mua lại một khu nghỉ dưỡng ở Belize cũng bằng phương pháp sáng tạo, không tiền mặt…và sống đời thoải mái trong hưu trí.

Nhu cầu của doanh nghiệp Việt

“Bài học của Gary” có thể ứng dụng qua nhiều khía cạnh với các bạn trẻ đang tìm việc làm hay các doanh nghiệp đang gặp khủng hoảng trong cơn bão năm Thìn này. Căn bản của bài học là hai nguyên lý: (a) chăm chú đến giải pháp, không phải vấn đề và (b) nếu biết sáng tạo, chúng ta sẽ tìm giải pháp cho mọi vấn đề.

Tôi tin rằng bất cứ doanh nhân nào có ít nhiều thông minh và khôn khéo kiểu Gary có thể mua lại và sở hữu bất cứ một công ty nào đang gặp khó khăn trầm trọng nếu chúng ta biết thiết kế một giải pháp khả thi không tốn kém gì cho doanh nghiệp. Đó là tư duy và hành xử hợp thời nhất vào giai đoạn này cho các nhà quản lý cũng như các chủ doanh nghiệp. Với những đầu óc thâm sâu, đây là những cơ hội M&A thật tuyệt vời. Đừng mong chờ hay tin vào một gói kích cầu của chánh phủ hay các giải pháp từ quan chức hay chuyên gia trong tháp ngà.

Milan Kundera, văn hào của Czech, có thể hơi phấn khích khi ông tuyên bố là …”doanh nghiệp chỉ có 2 nhiệm vụ: tiếp thị và sáng tạo” (Business has only two functions – marketing and innovation); nhưng chắc Gary sẽ hoàn toàn đồng ý.

T/S Alan Phan
(Nguồn www.gocnhinalan.com)

Thứ Tư, 9 tháng 5, 2012

Kết quả nghiên cứu smartphone

Các kết quả nghiên của Just-in-time Information Through Mobile Connection Report về smartphone cho thấy:

    19% cho biết họ sử dụng di động trong tình huống khẩn cấp
    30% sử dụng điện thoại để chọn nhà hàng hoặc đặt mua sản phẩm
    20% số họ theo tìm thông tin giao thông trong lúc di chuyển
    41% sử dụng thiết bị này để hẹn hò, gặp gỡ

Làm CEO thì cần bằng cấp gì?

"Học hành tử tế = thành đạt" đích thị không phải là chân lý để làm giàu. Bằng cấp, trái ngành trái nghề càng không phải là rào cản cho thăng tiến trong thế giới kinh doanh.

Cộng đồng mạng đang xôn xao vụ CEO của tập đoàn lừng danh thế giới Yahoo giả mạo bằng cấp. Theo thông tin thu thập được, CEO Scott Thompson chỉ có bằng cử nhân kế toán chứ không phải cử nhân công nghệ thông tin như trong hồ sơ lưu giữ tại tập đoàn.

Ngay sau đó, một trong những nhà đầu tư lớn nhất của Yahoo đã yêu cầu sa thải Scott Thompson. Tuy nhiên, đại diện phía công ty cho rằng, việc Yahoo giữ lại Thompson trong lúc này quan trọng hơn nhiều so với việc điều tra xem bằng cấp thật của ông là gì, bởi không thể phủ nhận Thompson đã rất thành công trong lĩnh vực điều hành nhiều doanh nghiệp công nghệ thông tin tầm cỡ của thế giới trong đó có Paypal. Nhiều người cho rằng, ở thời điểm hiện tại ông chính là chiếc phao đưa Yahoo vượt qua sóng gió và những cửa ải khó khăn trên thị trường cạnh tranh khốc liệt.

Liệu tài năng có thắng được bằng cấp và bằng cấp là gì trong thế giới phương Tây - nơi mà nhan nhản những người có tham vọng làm giàu quyết định bỏ học để thực hiện ước mơ của mình?

Bỏ học để trở thành tỷ phú

Đó là trường hợp của vị tỷ phú lừng danh thế giới - ông chủ của tập đoàn Microsoft. Là một người học giỏi và rất thông minh, Bill Gates thi đỗ trường đại học danh giá nhất thế giới Harvard.

Học được một năm ông quyết định bỏ học với suy nghĩ, nếu cứ tiếp tục học tại đây, ước mơ của ông sẽ mãi chỉ là ước mơ không thể với tới. Đến bây giờ, thế giới phải thừa nhận, quyết định của Bill Gates là hoàn toàn đúng đắn khi mà kể từ thời điểm rời xa ghế nhà trường ông đã dành tâm huyết để gây dựng đế chế phần mềm số 1 thế giới. Bill Gates đã chứng minh cho cả thế giới thấy một thực tế, không phải chỉ có con đường học tập mới có thể mang lại sự thành công và vinh quang.

Trên thế giới, người bỏ đại học để làm giàu và thành đạt không phải chỉ có Bill Gates và Steve Jobs. Những nhà lãnh đạo cũng như tỷ phú lừng danh dưới đây có thể khiến nhiều người không tránh khỏi bất ngờ.



Chàng tỷ phú trẻ tuổi và cũng là ông chủ tập đoàn Facebook Mark Zuckerberg là một doanh nhân đáng được ngưỡng mộ. Chàng trai trẻ tuổi đã có một quyết định vô cùng dũng cảm khi từ bỏ ngôi trường đại học Harvard danh giá của mình để chạy theo những dự án kinh doanh đầy hứa hẹn.

Mark Zuckerberg đã từng cho biết, quyết định bỏ học của anh có sự ảnh hưởng lớn từ Bill Gates. Nếu như ngày ấy, Zuckerberg không dũng cảm thực hiện hoài bão của mình thì có lẽ giờ đây, ở độ tuổi còn rất trẻ anh không thế trở thành vị tỷ phú với số tài sản lên tới gần 20 tỷ USD.

Huyền thoại Steve Jobs đã mang đến cho thế giới công nghệ những điều kỳ diệu ngoài sức tưởng tượng với iPhone, iPad bằng đỉnh cao sáng tạo. Gia nhập trường đại học Reed College, Jobs đã quyết định bỏ học sau một học kỳ. Sau này, Jobs có nói, nếu như không bỏ học thì cuộc đời ông không thể có được vinh quang của ngày hôm nay.

Ông vua sòng bạc Sheldon Adelson từ bỏ sự nghiệp học vấn tại trường đại học City College, New York với chuyên ngành tài chính doanh nghiệp và bất động sản. Sau khi phục vụ cho quân đội, ông tham gia vào lĩnh vực kinh doanh và tìm hiểu và lĩnh vực đầu tư. Kinh doanh sòng bạc đã thực sự mang đến cho Adelson những thành công vang dội. Hiện Adelson sở hữu những khu giải trí phức hợp bậc nhất trên thế giới với khối tài sản khổng lồ.

Larry Ellison là ông chủ tập đoàn phần mềm nổi tiếng thế giới Oracle. Là cựu sinh viên khoa Vật Lý của trường đại học Illinois, Ellison đã bỏ ngang con đường học tập của mình để tập trung cho công việc kinh doanh. Hiện ông cũng là một trong những tỷ phú có thế lực lớn với tài sản vài chục tỷ USD.

Trong khi đó, ông chủ tập đoàn máy tính Dell là Michael Dell cũng đã rời Đại học Tổng hợp Texas khi mới 19 tuổi và bắt đầu kinh doanh lịnh vực mà mình đam mê từ nhỏ. Thành lập công ty máy tính của riêng mình và phát triển nó thành một trong những tập đoàn bậc nhất thế giới đồng thời trở thành tỷ phú lớn chính là những thành quả mà ông đạt được kể từ khi quyết định từ bỏ con đường học vấn.


Không cần học vẫn khiến thế giới nghiêng mình

Lý Gia Thành là anh hùng châu Á được thế giới ca ngợi không chỉ vì tài năng và còn vì nhân cách lớn. Nhưng Lý Gia Thành đã bỏ học khi còn là một cậu bé chục tuổi do hoàn cảnh gia đình quá nghèo. Sinh năm 1928, Lý Gia Thành hiện là Chủ tịch tập đoàn Hòa Ký Hoàng Phố (Hutchison Whampoa Limited) và Trường Giang Thực Nghiệp (Cheung Kong Holdings) tại Hong Kong.

Từ một anh chàng bán dạo đồng hồ khi 15 tuổi, đến năm 17 tuổi, Lý Gia Thành trở thành ông chủ xưởng sản xuất đồ nhựa trước khi sở thành ông chủ 2 tập đoàn lớn với tổng tài sản lên đến 30 tỷ USD.

Ông được bầu là nhân vật quyền lực nhất châu Á năm 2001 do Tạp chí Asiaweek bầu chọn, được nhận Giải thưởng "Thành tựu trọn đời" tại Singapore năm 2006 và nằm trong Top 9 nhân vật giàu nhất thế giới năm 2007, Top 11 năm 2008, Top 10 năm 2009

Bằng nghị lực phi thường và tài năng kinh doanh xuất chúng, Lý Gia Thành đã gây dựng được sự nghiệp lừng lẫy với khối tài sản khổng lồ. Lý Gia Thành vừa là một tỷ phú giàu có vừa và một nhà lãnh đạo giỏi và được trân trọng. Rõ ràng một người không có học vấn cũng có thể trở thành yếu nhân.

Richard Branson là nhà sáng lập và cũng là người lãnh đạo tập đoàn Virgin nổi tiếng. Ông chạm ngõ thế giới kinh doanh khi còn rất nhỏ và đã bỏ trường trung học khi mới 16 tuổi. Thành lập Virgin chỉ vài năm sau đó và giờ đây, Virgin đã trở thành một tập đoàn lớn với giá trị nhiều tỷ USD.

Học hành tử tế không phải là chân lý để làm giàu

Mới đây thôi, thế giới ngỡ ngàng trước thông tin về vị chủ tịch mới của World Bank. Sự ngỡ ngàng này cũng dễ hiểu khi người nắm giữ vị trí quan trọng nhất trong một tổ chức tài chính lớn nhất thế giới lại không hề cho chuyên môn về lĩnh vực tài chính. Ông Jim Yong Kim là một bác sĩ người Mỹ gốc Hàn Jim Yong Kim. Nhiều người đặt nghi vấn về khả năng điều hành World Bank của ông Kim và liệu trọng trách này có quá sức đối với một "kẻ ngoại đạo" như ông Kim?

Tuy nhiên,các chuyên gia phân tích lại có cái nhìn khác. Họ cho rằng, vị lãnh đạo mới này có thể mang đến cho thế giới một luồng gió mới, mang đến cho một tổ chức tài chính một diện mạo mới và một sứ mệnh mới. Một người đã có những cống hiến lớn cho sự nghiệp phát triển con người như ông Kim có thể tạo ra những thay đổi tích cực cho nền kinh tế thế giới, đặc biệt là những nơi còn nghèo khó.

Ông trùm viễn thông Carlos Slim cũng là tỷ phú giàu nhất thế giới trong nhiều năm liền. Năng khiếu và tố chất kinh doanh bẩm sinh đã giúp Carlos Slim nhìn trước được xu thế của thị trường và chớp được những cơ hội để xây dựng và phát triển đế chế truyền thông lớn mạnh với lợi nhuận khủng. Điều khiến cho thế giới kinh ngạc nằm ở chỗ mặc dù được mệnh danh là ông trùm viễn thông nhưng Carlos Slim lại mù về tin học, công nghệ.

Hành trang mang đến cho Slim sự thành công và danh tiếng ngày hôm nay không phải là bằng cấp những như hiểu biết về công nghệ mà chính là con mắt quan sát, sự nhạy bén và cái tài xuất chúng trong đầu tư vào thế giới công nghệ.

Những người nổi tiếng thành đạt trên thế giới luôn cho rằng, học vấn là quan trọng nhưng nó không phải là con đường duy nhất mang lại thành công. Nếu có hoài bão và sự thôi thúc lớn, hãy tạm dừng con đường học tập ở trường học để thực hiện cho bằng được ước mơ đó.

Cứ nhìn vào Bill Gates, Mark Zuckerberg, Steve Jobs, Francois Pinault (linh hồn của Gucci, Stella Mc Cartney...), Amancio Ortega (Chủ tịch tập đoàn Inditex)... thì có thể thấy, "Học hành tử tế = thành đạt" đích thị không phải là chân lý để làm giàu.

Kiến thức có thể học được bằng rất nhiều cách. Bằng cấp không phải là thước đo tri thức duy nhất, trái ngành trái nghề càng không phải là rào cản cho thăng tiến trong thế giới kinh doanh hiện đại. Cú 'ngã ngựa' lần này của CEO Scott Thompson, nếu có, là vấn đề của lòng trung thực và đạo đức trong kinh doanh và tiến thân.

Theo VEF

Bắt chuột đồng kiếm bạc triệu mỗi ngày

Sáng nào ông Phạm Văn Sơn ở ấp Vĩnh Cầu (xã Vĩnh Gia, huyện Tri Tôn, An Giang) cũng tranh thủ ăn no bụng rồi vác xuổng, lồng sắt, bình đựng nước uống và dẫn theo chú chó phèn ra đồng săn chuột.

Ông đi dọc theo bờ kênh Vĩnh Tế và các bờ đê lớn trên đồng để tìm nơi chuột trú ẩn. Nhiều năm làm công việc này, chỉ cần nhìn sơ qua là người đàn ông này biết hang nào có chuột làm tổ. Sau khi quan sát cẩn thận, ông dùng xuổng đào hang. Nếu gặp phải nhiều ngách nhỏ, ông dùng đất ém lại để tiếp tục đào theo đường chính.

“Lũ chuột khôn lắm. Chúng tạo ra nhiều ngách để đánh lừa mình. Phải ém các ngách này lại để khi đào theo hang chính mà không có thì đào theo từng ngách”, chuyên gia bắt chuột chia sẻ.

Gặp trường hợp các ngách giống nhau, ông Sơn phải nhờ đến chú chó mực đánh hơi để xác định hướng nào có chuột. Lũ "nhắt" dẫu có tinh ranh cũng khó chạy thoát bởi chú chó đã chực sẵn bên ngoài, chỉ cần chúng vụt ra khỏi hang là bị chó phèn tóm gọn. Với cách làm này, sau một buổi đào bắt, chiếc lồng sắt của ông Sơn đã chứa gần đầy chuột, ước lượng hơn 10 kg.

Lồng chuột bán cho thương lái. Ảnh: B.T.

Ông cho biết: “Lớn tuổi rồi nên tôi chỉ đào vào buổi sáng thôi, chứ mấy đứa trẻ và thanh niên đi cả ngày có thể kiếm được gần 20 kg chuột”.

Số chuột bắt được này sẽ có người đến thu gom mua tại nhà. Chuột chết có thể làm khô hoặc muối để ăn lâu dài. Với giá bán tại chỗ khoảng 45.000 đồng một kg, mỗi người đi đào chuột kiếm không dưới 500.000 đồng mỗi ngày.

Các xã Vĩnh Điều (huyện Giang Thành, tỉnh Kiên Giang), Vĩnh Gia, Lạc Quới (huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang), khu vực giáp ranh với quận Kirivong (tỉnh Kandal, Campuchia), là nơi chuột đồng xuất hiện nhiều nhất.

Trên những cánh đồng bạt ngàn dọc theo tuyến kênh Vĩnh Tế, chạy dài từ thị xã Châu Đốc qua các huyện Tri Tôn, Tịnh Biên và Giang Thành, lúa hè thu đang phát triển xanh rì. Bên kia biên giới, trên địa bàn tỉnh Kandal, người dân vùng biên cũng vừa xuống giống lúa. Đây cũng là lúc những “chú Tý”, vốn sống ẩn nấp trong các bụi rậm khu vực giáp biên giữa Việt Nam - Campuchia, bắt đầu tràn mạnh xuống đồng, cắn phá lúa non.

Để bảo vệ mùa màng, người dân hợp lực săn bắt chuột. Người ta đặt bẫy, dùng thuốc chuột, ví cù (dạng như một ụ rơm để dụ chuột vào). Tuy nhiên, biện pháp được thực hiện phổ biến nhất vẫn là đào hang bắt chuột.

Anh Huỳnh Văn Bé, ấp Vĩnh Hòa (xã Lạc Quới), có hơn 15 năm theo nghề kinh doanh chuột đồng ở khu vực này. Anh Bé cho biết, nhu cầu tiêu thụ chuột đồng tăng và giá bán cũng cao hơn trước. Mỗi ngày, anh đi dọc theo các tuyến kênh Vĩnh Tế có thể thu gom được từ 400 đến 500 kg chuột đồng do người dân bắt. Giá thu mua chuột tại đồng là 45.000 đồng một kg, bán lại cho thương lái 50.000 đồng, anh Bé có thể kiếm lời hơn 2 triệu đồng mỗi ngày.

Làm sạch chuột đồng chuẩn bị mang ra chợ bán. Ảnh: B.T.

Từ đây, chuột sống được vận chuyển bán lại cho các vựa ở thị trấn Cái Dầu (huyện Châu Phú, tỉnh An Giang) với giá 70.000 đồng một kg. Chủ vựa lại thuê người lột da, làm sạch chuột rồi ướp lạnh đưa đi tiêu thụ khắp các tỉnh miền Tây, lên tới TP HCM. Bình quân, mỗi chuyến đi bằng xe gắn máy, người vận chuyển chuột từ vùng biên xuống Cái Dầu cũng kiếm lời được trên một triệu đồng. Riêng những người làm nghề lột da chuột cũng có thu nhập từ 100.000 đến 200.000 đồng một ngày.

Theo anh Bé, người dân vùng biên giới giáp Campuchia thuộc các huyện Tri Tôn, Tịnh Biên (An Giang) và Giang Thành (Kiên Giang) có thể săn bắt chuột quanh năm. Tuy nhiên, chuột xuất hiện nhiều nhất vào đầu các vụ xuống lúa giống. Riêng vào mùa nước nổi, người thu gom chuột như anh có thể mua được cả tấn chuột mỗi ngày, thu gần 5 triệu đồng. Còn người bắt chuột và người chở đi bỏ mối kiếm được 1-2 triệu đồng một ngày là bình thường.

Chuột đồng miền Tây ngon, béo, có thể chế biến thành nhiều món: chiên giòn hoặc xào lá cách, xào củ hành, nướng ngũ vị hương, khìa nước dừa, xối mỡ, chiên nước mắm, rô ti, nướng sả, quay lu cho đến nấu cơm mẻ và khô chuột nướng lửa hồng.

Bích Thanh
(Nguồn Vnexpress)

Thứ Hai, 7 tháng 5, 2012

Dịch nhắn SMS lừa đảo, mê tín, cờ bạc

Vừa qua, cơ quan thanh tra liên ngành đã phối hợp bắt quả tang và xử phạt mạnh tay với một số doanh nghiệp dịch vụ nội dung trên ĐTDĐ (CP) có hành vi phát tán tin nhắn SMS với nội dung lừa đảo, mê tín dị đoan, cờ bạc lô đề..
Một số thiết bị phát tán tin nhắn rác của Công ty VICC bị đoàn thanh tra liên ngành bắt giữ.

Cụ thể, Thanh tra Bộ Thông tin và Truyền thông đã phối hợp với Trung tâm ứng cứu khẩn cấp máy tính Việt Nam (VNCERT) và Cục phòng chống tội phạm công nghệ cao (C50) tiến hành thanh tra đối với Công ty Cổ phần Đầu tư và Phát triển (VICC), địa chỉ số 195 Đội Cấn, quận Ba Đình, TP. Hà Nội.

Qua thanh tra đã làm rõ Công ty VICC đã dùng các USB Fastconnect (3G) kết nối với máy tính và sử dụng phần mềm Scarter Connect để phát tán tin nhắn rác tới các thuê bao di động nhằm quảng cáo, dẫn dụ người sử dụng nhắn tới các đầu số 6x61 của mình. Số lượng phát tán khoảng 40.000 tin nhắn/ngày, thời gian phát tán từ 15h30 đến 18h30 hàng ngày.

Các tin nhắn rác do Công ty VICC phát tán chủ yếu có nội dung lừa đảo người sử dụng như quà tặng âm nhạc, quảng cáo giá nhắn tin sử dụng dịch vụ chỉ 500đ, 2.000đ nhưng thực tế lại thu của khách hàng 15.000đ; hoặc có nội dung cờ bạc lô đề: Soi cầu xổ số, ăn lô xiên, cung cấp dịch vụ xổ số. Các mã Công ty VICC sử dụng để phát tán tin nhắn rác như AN, TY, BH, SOI, CAU, X1, X3, QT, VIP, TIP, KQ...Ví dụ:

Chao ban, mot nguoi gui tang ban bai hat " Nguoi tinh nho" cung loi chuc! De nghe bai hat va xem loi chuc Soan: TY gui 6761.
Chao ban 84904918866  Mot nguoi ban gui tang ban bai hat "Se Mai Ben Nhau "Cung loi chuc...! De nghe nhac va xem loi chuc, Soan BH gui den 6761.

SOI gui 6761, TIP gui 6761 (chi 500 dong).
Bat mi LOTO truoc gio quay so hom nay Lo VIP ngoai giao DB(X9) chac chan an to chi (2000 d) Cam ket 100% phat tai hai nhay trung 320 trieu xin dung bo qua Soan VIP gui 6761.

Dem nay tran ngon: TIP gui 6761, Cup nha vua: KQ TBN gui 6761, 4h Osasuna - Barca + Coppa italia: KQ ITA gui 6761. 3h15 Napoli - Censena.

CAU gui 6761, P.mem Tke ket hop ngu hanh moi ngay so vang An lo chac an 100% Soan CAU gui 6761, Hom qua lai an 2 Lo (62-12) da co CAU sieu VIP Soan AN gui 6761.

TD gui 6761 *Phat loc phat tai thanh dai gia voi tin nhan: AN Cap Lo xien 2 so vang hom nay, danh la chac an Soan X1 gui 6761.

TD-6761 *LAM GIAU - QUA DE thac mac hom nay danh con gi ? 6x61 da co Cap Lo Chac an, An ngay LO VANG DAI LOC PHAT Soan: An gui 6761.

TD-6761 *SINH TAI PHAT LOC, Phat tai voi P.mem SOI CAU lien hoan, Ket hop can chi ngu hanh, AN ngay Cau gui 6761.

CAU_6761 *SOI CAU SO 1 VN!, 3 con LO chac an nhat chi danh rieng cho ban cxac den 100%, H.qua lai an LO 57-75-90>> Soan: CAU gui 6761, Nhan la TRUNG - TRUNG la GIAU!

*DEM NAY + Tran NGON: TIP gui 6761, + NH Anh: KQ ANH 6161, + Cup nha vua: KQ TBN 6761.

TD-6761 *THAN TAI GO CUA Thanh Dai gia voi 1 tin nhan? AN Lo xien3 So Vang hnay Danh la Chac AN, SOAN: X3 gui 6761.


Chỉ cần thiết bị USB Fastconnect nhỏ gọn này cùng một phần mềm cài đặt trên máy tính, doanh nghiệp CP có thể nhắn liên tục hàng chục ngàn tin nhắn rác lừa đảo mỗi ngày.

Cùng đợt thanh tra, ngày 26/3/2012, Đoàn thanh tra liên ngành cũng đã tiến hành thanh tra đối với Công ty TNHH truyền thông T.A.B.Y (T.A.B.Y), địa chỉ Cầu Giấy, Hà Nội. Qua thanh tra đã phát hiện Công ty T.A.B.Y cũng sử dụng  USB 3G để phát tán tin nhắn rác quảng cáo cho đầu số 7x68 của mình.

Sơ bộ cho thấy, số lượng phát tán khoảng 15.000 tin nhắn/ngày, thời gian phát tán từ 15h đến 18h hàng ngày. Mã lệnh để phát tán tin nhắn rác: XSMB, QT, OK, MB, TAI, CAU và có nội dung lừa đảo như:

QC Chuc mung chu nhan so 0984241700 Ban nhan duoc Qua tang "Bi mat va bat ngo" theo yeu cau cua mot ban ten NGA. De nhan Qua va Loi nhan, Soan: OK gui 7768.

Ngoài ra, đoàn thanh tra liên ngành cũng phát hiện Công ty Cổ phần Tư vấn và Đầu tư Viễn thông tin học (INCOM) cung cấp dịch vụ qua đầu số 6x23 sử dụng điện thoại Nokia 1100 kết nối máy tính để phát tán các tin nhắn rác có nội dung lừa đảo, mê tín dị đoan, cờ bạc lô đề.

Việc phát tán tin nhắn rác sẽ bị xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật và buộc chấm dứt cung cấp dịch vụ.

Hiện nay, tình trạng phát tán tin nhắn rác nhằm mục đích lừa đảo diễn ra ngày càng tinh vi. Các đối tượng, tổ chức, doanh nghiệp phát tán các tin nhắn rác dạng chữ cái (người sử dụng không rõ nguồn gốc gửi tin) như “Chơi game online kết bạn xitai. Tải miễn phí”, “Thiên đường giải trí trên moblie. Tải miễn phí”, v.v... khi người sử dụng mở tin nhắn ra sẽ cho phép tải, cài đặt các trò chơi game, phần mềm vào máy điện thoại.

Trong quá trình tải, cài đặt hoặc tạo tài khoản, trò chơi sẽ hiển thị các chức năng để người sử dụng thao thác theo hướng dẫn, chương trình sẽ tự động gửi tin nhắn đến các đầu số và tài khoản điện thoại sẽ bị trừ tiền mà người sử dụng không hề hay biết. Có những phần mềm, trò chơi game gài bẫy để lừa người sử dụng thao tác theo và bị trừ tiền trong tài khoản đến 5 lần.

- Theo chỉ thị số 04/CT-BTTTT ngày 30/12/2011 của Bộ Thông tin và Truyền thông, các doanh nghiệp cung cấp dịch vụ nội dung qua tin nhắn phải:
- Công khai niêm yết đầy đủ, rõ ràng, cước dịch vụ, đồng thời phải cung cấp các thông tin về điều kiện cấu hình, loại máy điện thoại nào mới có thể sử dụng được dịch vụ khi quảng cáo dịch vụ nội dung qua tin nhắn trên các đài phát thanh, truyền hình, báo điện tử, báo in, tờ rơi,…;
- Công bố đầy đủ thông tin về giá, cước của dịch vụ ngay bên cạnh mã lệnh tương ứng với dịch vụ đó trên trang tin điện tử của mình và trong các chương trình quảng cáo;
- Đối với chương trình phần mềm cài đặt trên máy điện thoại có chức năng cho phép tải thông tin, dịch vụ (trò chơi, tỉ giá ngân hàng, thể thao,v.v…) nhưng có tính phí, phải niêm yết chính xác giá, cước;
- Trước khi sử dụng chức năng cho phép tải thông tin, dịch vụ phải có thông tin cảnh báo về giá, cước đồng thời phải cho phép người sử dụng xác nhận đồng ý, không đồng ý tải dịch vụ với mức phí đã được đưa ra;
- Phải công khai minh bạch kịch bản của các chương trình trò chơi trúng thưởng, chương trình bình chọn, cơ chế và điều kiện trúng giải trên các phương tiện thông tin đại chúng. Việc quảng cáo không được có nội dung lập lờ, không rõ ràng, hoặc dụ dỗ người sử dụng.   


Người sử dụng cũng cần cảnh giác trước các loại tin nhắn rác khi mở ra sẽ cho phép hiển thị, truy cập vào các website, tuy nhiên khi đọc tin, các website này sẽ tự động trừ tiền trong tài khoản điện thoại.


Giá cước nhắn tin đến đầu số:



Đầu số
Cước phí (đồng)
X0XX
500đ
X1XX
 1.000đ
X2XX
 2.000đ
X3XX
3.000đ
X4XX
 4.000đ
X5XX
5.000đ
X6XX
10.000đ
X7XX
15.000đ

 
Theo một số chuyên gia viễn thông tư vấn, để tránh bị mất tiền oan, người sử dụng tuyệt đối không làm theo hướng dẫn của các tin nhắn rác và cần phải xoá ngay. Tuyệt đối không nhắn tin đến bất kỳ đầu số có 3 hoặc 4 chữ số nào dạng xxxx (6xxx, 7xxxx, 8xxxx, v.v... ) hoặc 1900xxxx nếu bản thân không có nhu cầu, bất kỳ một tin nhắn nào gửi tới các đầu số này sẽ bị trừ tiền ngay trong tài khoản di động lên tới 15.000đồng/tin nhắn. Chỉ nhắn tin đến các đầu số cung cấp dịch vụ khi biết chắc giá cước/1 tin nhắn, mã lệnh chính xác của dịch vụ và đầu số này cung cấp nội dung gì và bản thân mình có nhu cầu hay không.

Trong thời gian tới, hoạt động thanh tra về chống thư rác, tin nhắn rác, tin nhắn lừa đảo sẽ được đẩy mạnh.

B.M
(Nguồn Vietnamnet)

Thứ Bảy, 5 tháng 5, 2012

Những cách kiếm tiền ngày hè

Hà Nội đang trải qua những ngày nắng nóng oi ả đầu tiên. Tràn lan thời trang hàng chống nắng, quán bia tiêu thụ hàng tới tập, bể bơi mở cửa cả ngày... , đây là những dịch vụ “hái ra tiền” ngay từ những ngày đầu hè.

1. Thời trang chống nắng

Mặc dù mới vào đầu hè nhưng thị trường thời trang chống nắng đang tăng nhiệt với muôn kiểu thời trang, mẫu mã đa dạng, bắt mắt, phù hợp với mọi lứa tuổi.


Các sản phẩm thời trang như áo chống nắng, Các sản phẩm phục vụ cho mùa hè như: áo chống nắng, tất, găng tay, khẩu trang, mũ rộng vành, kính râm hay áo tắm, kem chống nắng … được bày bán la liệt khiến cho thị trường hàng chống nắng nhộn nhịp.

So với năm trước, giá mặt hàng áo chống nắng năm nay có tăng nhưng không đáng kể. Chiếc áo chống nắng một lớp năm ngoái có giá 60.000 đồng thì năm nay lên 80.000 đồng, áo chống nắng hai lớp có giá từ 100.000-150.000 đồng, tùy vào chất liệu và mẫu mã. Những chiếc áo khoác chống nắng hàng Việt Nam chiếm lĩnh tại các siêu thị, cửa hàng thời trang, giá dao động từ 150.000 - 260.000 đồng/chiếc.

Nói chung, trên thị trường hiện nay cũng như hàng thời trang, giá áo chống nắng cũng "tiền nào của nấy"; người mua có thể nhầm nhưng người bán thì không bao giờ nhầm.

Đối với áo chống nắng bằng chất liệu lanh, lụa giá sẽ cao hơn các loại áo chống nắng khác nhưng bù lại mặc sẽ mát và nhẹ. Với chất liệu thô, bò người tiêu dùng sẽ có cảm tưởng đỡ "hút" nắng nhưng thực tế sẽ cảm thấy nóng bức hơn so với hàng lanh, lụa.

2. Quán bia hơi

Bia hơi đang là một trong những mặt hàng ăn khách nhất. Các quán bia lớn, nhỏ tại Hà Nội hằng ngày đang thu hút lượng lớn khách tìm đến giải khát tránh nóng dù đợt nắng nóng đầu tiên của mùa hè mới bắt đầu. Hiếm thấy có tuyến phố nào lại không xuất hiện một, hai quán thời điểm này.


Giờ cao điểm của các quán bia hơi thường là buổi trưa và đặc biệt là cuối giờ chiều. Dạo qua các cửa hàng bia hơi trên đường Hồ Tùng Mậu, Láng Hạ, Đại Cồ Việt, Kim Ngưu, Tăng Bạt Hổ... thời điểm này có thể thấy cửa hàng nào cũng chật kín khách, nhân viên chạy bàn tất bật hết công suất. Do giá bình dân nên khách hàng của bia hơi cũng rất đa dạng, bất cứ ai cũng có thể tranh thủ “giải khát.

Giá bia hơi rẻ 5.000 đồng/cốc, đồ nhắm ngoài mực nướng do quán chuẩn bị, còn có giò, lạc... được người bán mang đến mời chào tận bàn. Mọi người thỏa sức trò chuyện, hàn huyên bên cốc bia và dưới ánh đèn không đủ nhìn rõ mặt người của các quán bia hơi vỉa hè trong những ngày đầu tiên đợt nắng nóng mùa hè.

3. Giải khát vỉa hè


Mới vào những ngày đầu hè, các quán nước, trà chanh, trà đá… đã bủa vây kín các con phố. Đây được xem là dịch vụ “hái ra tiền trong những ngày nắng nóng” khi lượng khách tăng đột biến. Nhiều quán chè, nước mía… “di động” với ưu điểm giá rẻ luôn tấp nập người mua. Các quán hàng có thuê mặt bằng cũng luôn kín chỗ.



Dịch vụ bán sữa chua rong, trà đá, nước dừa, hoa quả, mía đá rong, dù không mới nhưng cũng khá hút khách trong dịp đầu hè, vì giá phải chăng và phục vụ tận nơi cho khách.

Sữa chua túi 2.000 đồng, nước hoa quả 5.000 đồng, mía đá 8.000 - 10.000 đồng/cốc, dừa xiêm 15.000- 25.000 đồng/quả... các loại nước uống giải nhiệt giá bình dân ồ ạt được bày bán tại vỉa hè, chợ cóc Hà Nội vào ngày nắng nóng gần 40 độ C.

4. Dịch vụ bơi

Hà Nội chỉ mới bắt đầu mùa hè với một đợt nắng nóng nhưng nhiều người đã tìm đến bể bơi như một cách "hạ nhiệt" an toàn nhất. Hầu hết các bể bơi đã tiến hành rửa bể, thay nước, khởi động bộ máy lọc… để chào đón các thượng đế. Nhiều bể bơi đã quá tải với lượng khách đổ dồn về mỗi buổi sáng và chiều mát. Các bể bơi từ bình dân đến cao cấp đều trong tình trạng quá tải vì lượng khách mấy ngày nay tăng đột biến.


Người dân đổ xô đi mua vé tại các bể với mong muốn được tránh nóng còn các chủ bể thì mừng thầm vì đến mùa “hốt bạc”.

Giá vé ngày của các bể bơi trong nhà thường từ 60.000 – 100.000đồng/người/lượt đối với người lớn và 40.000 – 70.000 đồng/lượt đối với trẻ em.

Một chủ bể bốn mùa tiết lộ, những ngày nóng, mỗi ngày anh thu về cũng được 15- 17 triệu đồng sau khi đã trừ hết chi phí. Cao điểm là tháng 5, 6, 7,8 nên anh có 4 tháng để thu nhập với mức trên. Với giá vé bình dân 6.000-10.000 đồng/lượt. Đây cũng đang là lựa chọn của khá nhiều người dân Hà Nội nhằm đảm bảo sức khỏe cho một mùa hè oi bức sắp tới.

Loại bể bơi thứ hai là bể bơi bình dân, được phần lớn người dân ở Thủ đô lựa chọn do giá cả phải chăng. Bể bơi loại này rất dễ mất vệ sinh do nhìn bằng mắt thường rất khó phát hiện.

Chọn lựa bể bơi đã trở thành vấn đề khá "nóng" vào những ngày đầu hè này. Chẳng thế mà trên các diễn đàn mạng, người ta thi nhau hỏi về kinh nghiệm chọn lựa bể bơi "sạch". Chị Thúy Hà, ở phố Linh Lang, quận Ba Đình cho biết: "Không chỉ bể bơi bình dân mới bị bẩn, mà ngay cả bể bơi trong một số khách sạn cũng không hoàn toàn sạch. Có bể bơi không có hệ thống lọc tuần hoàn, gần đến ngày thay nước, nước bị rớt. Tôi đã từng bị dị ứng da ở bể bơi như thế".

(Theo VTC News)

Thứ Sáu, 4 tháng 5, 2012

Năm nguyên lý kinh tế bất diệt

Các “người dân thường” cũng có đầy những khôn ngoan hiểu biết không kém gì các đại trí giả trong tháp ngà. Họ lại có thêm cái dũng khí là dám làm dám thua, nên ít hoang tưởng về những giả thuyết chỉ đẹp trên giấy tờ. Do đó, các bạn trẻ đừng để các giáo sư khoa bảng hù dọa vối những giả thuyết mù mờ; cũng như đừng để các chánh trị gia phù phép với những hoang tưởng bịa đặt. Sự thật rất đơn giản.
 

Vài chục năm trước tôi mất khá nhiều thì giờ nghiền ngẫm những bài nghiên cứu phân tích rất công phu của các tiền bối trong giới hàn lâm về kinh tế. Dĩ nhiên, mỗi người một kiểu, mỗi vị một góc nhìn, tên tuổi càng cao thì bài viết càng khô khan, phức tạp. Ai cũng cố gắng thể hiện đẳng cấp, trong một sân chơi đầy thiên tài và những luật lệ khắt khe.

Sau khi sống sót trong môi trường đó một cách chật vật, tôi từ giã học đường, ra ngoài kinh doanh và nhận thấy các “người dân thường” cũng có đầy những khôn ngoan hiểu biết không kém gì các đại trí giả trong tháp ngà. Họ lại có thêm cái dũng khí là dám làm dám thua, nên ít hoang tưởng về những giả thuyết chỉ đẹp trên giấy tờ.

Họ không có những ngôn từ hoa mỹ khó hiểu để “làm dáng trí thức”, do đó, cái mộc mạc của tư duy họ thấm đậm vào tri thức dễ dàng hơn, sống động hơn. Thêm vào đó, những khôn ngoan này đã được truyền lại từ cha ông và được minh chứng qua bao thời đại lich sử. Tôi gọi chúng là các nguyên lý bất diệt của một nền kinh tế thực.

1. Dân có giàu, nước mới mạnh

Gần đây, trong cuốn sách “Why nations fail?” hai tác giả Acemoglu và Robinson đưa ra giả thuyết là khi cơ chế của cấu trúc kinh tế dồn quyền lực vào tay một thiểu số nhóm người hay nhóm lợi ích thay vì phân tán ra cho đại đa sồ người dân, thì cái sân chơi không bình đẳng này sẽ không giải phóng hay bảo vệ tiềm năng của mỗi công dân trong việc sáng tạo, đầu tư và phát triển.

Nói nôm na là nếu tiền và quyền cứ tập trung vào tay các đại ca thì dân vẫn nghèo vẫn ngu và kinh tế sẽ không phát triển được. Kinh tế lụn bại thì quốc gia sẽ yếu kém, dễ bị bắt nạt. Quốc gia yếu kém nghèo khổ thì khó mà tự hào dân tộc để tạo sức bật cho đột phá, đặc thù. Muốn yêu nước hay cứu nước, hãy làm đủ cách để dân giàu lên.

2.  Phải có hủy diệt mới có sáng tạo

Hai ông Acemoglu và Robinson cũng nói thêm là phát triển kinh tế bền vững cần sự sáng tạo và sáng tạo phải đi kèm với hủy diệt. Hủy diệt cái cũ đã hư thối mục nát để thay chúng bằng cái mới năng động hiện đại. Trong thiên nhiên, cây già phải chết đi thì mới có chỗ cho những mầm xanh nẩy lộc; hoa trái mới sung mãn tươi tốt.

Tóm lại, nhà nước không chấp nhận hủy diệt thì sẽ mở hầu bao dài dài để “cứu” các nhóm lợi ích và tạo nên những doanh nghiệp zombie (xác chết biết đi) khắp nơi. Zombies không thể sáng tạo hay cạnh tranh trên sân chơi tự do. Kinh tế sẽ phải khép kín và kinh nghiệm qua lịch sử gần đây đã cho thấy những hệ quả gì khi bế quan tỏa cảng.

3.  Giá thị trường luôn luôn chiến thắng

Một kinh tế gia khác, cô Alice Amsden, nghiên cứu về hiện tượng “định giá sai” (getting the wrong price) của các nền kinh tế gặp khủng hoảng như Hàn Quốc, Nhật vào các thập niên trước. Cô nhận xét là các chánh phủ này thường hổ trợ và ban phát ân huệ cho các lãnh vực ngành nghề mà họ nghĩ là cần thiết. Điều này làm giá cả méo mó như giá bất động sản, giá điện nước xăng dầu, tỷ giá để cạnh tranh xuất khẩu…Ngân hàng thì đổ tiền dân theo chánh sách chánh phủ thay vì nhu cầu thị trường. Vì sự lệch lạc này, tiền công và tư đổ vào những nơi mà giá tài sản có lợi nhất cho nhà đầu tư. Tuy nhiên, giá không thể cứ “sai” hoài, và khi giá quay về với định luật cung cầu của thị trường, các đầu tư sai lầm này sẽ gây nợ xấu cho ngân hàng, phá vỡ bong bóng tài sản và tạo những lỗ lã cho các doanh nghiệp, lớn và nhỏ.

Trên thế giới, vì mị dân và cũng vì quyền lợi của phe ta, các chánh phủ thường áp dụng chánh sách kiểm soát giá cả, kể cả tỷ giá và lãi suất. Điều này tạo hiệu quả một thời gian, nhưng giá sẽ luôn luôn điều chỉnh lại theo thị trường thế giới vì không một nền kinh tế nào có thể tồn tại lâu dài trong cô lập.

4.  Giấy tờ hay lời nói không thể sản xuất được giá trị

Có thể có một giáo sư đại học nào đã nghiên cứu về hiện tượng này. Nhưng tôi hơi lười google, nên nghe theo lời bình luận của ông thợ hớt tóc già của tôi trong xóm Malibu (California) vậy. Tích tụ 40 năm kinh nghiệm qua những chuyến du lịch khắp 26 nước (các tấm ảnh treo đầy trên tường của tiệm), ông nhận xét rằng xứ nào càng trưng nhiều khẩu hiệu, biểu ngữ…của chánh phủ đầy đường phố thì xứ đó càng nghèo.

Các quan chức rất ngây thơ khi nghĩ rằng khi đặt ra một vài câu nói khéo léo để thúc đẩy sản xuất hay làm sạch hè phố hay không lừa bịp du khách là dân sẽ răm rắp thi hành. Chỉ một vài biện pháp hành chánh là nền kinh tế quay đầu tự tái cấu trúc và thế giới sẽ yên đẹp như mông ước. Đôi khi, tôi yêu cái ngây thơ hoang tưởng này như nhìn một đứa bé vừa lớn, tập tễnh học đi theo quán tính rồi ngã khóc, bắt đền cha mẹ.

Ở một mặt khác, chánh phủ nào cũng có những luật chơi và chánh sách chế tài để ngăn chận người dân đầu cơ tích trữ hay thao túng thị trường. Chẳng hạn, sở chứng khoán nào cũng phạt nặng các lạm dụng như thông tin nội gián, thổi phồng hay bóp méo sự việc có lợi cho cổ phiếu phe mình. Trong khi đó, chánh phủ không ngần ngại đầu cơ tích trữ hay dùng bộ máy tuyên truyền của mình để lái giá cả theo chiều hướng quy định trong cái gọi là “quốc sách” như chỉ số lạm phát hay tăng trưởng GDP. Các chánh phủ hết sức nhậy cảm khi giá bất động sản hay chứng khoán giảm sâu, vì đây là nguồn thu thuế; và ở Trung Quốc, là nguồn thu nhập chính của quan chức. Nếu cần, chánh phủ sẽ làm y như các đội lái tàu mà theo luật, đây là phạm tội.

5.  Cha chung không ai khóc

Một tay lừa đảo khá nổi danh vào thập niên 1960’s của Mỹ tên Bernie Cornfeld. Anh ta lập một công ty gọi là OPM International. Sau khi vào tù, anh tiết lộ OPM là chữ tắt của Other People’s Money (tiền người khác). Hiện tượng xài hay đầu tư tiền người khác thoải mái vẫn rất thông dụng trong các ngân hàng, các quỹ đầu tư, các doanh nghiệp nhà nước, ngay cả các công ty đa quốc. Quốc hội Mỹ có lần làm tôi bật cười khi ngài Thương Nghị Sĩ ngây thơ hỏi một anh nhân viên kinh doanh mới 27 tuổi sao anh chấp nhận quá nhiều rủi ro khi đánh cược cả tỷ đô la về các chứng chỉ bảo lãnh nợ (CDO) của bất động sản? Anh ta trả lời,” Khi tôi thắng, tôi sẽ được nhiều tiền thưởng. Nếu tôi thua, thì đây là OPM.”

Tôi có thuê một ông CEO cách đây 15 năm. Kỹ năng làm tôi thán phục nhất là ông chuyên ăn nhậu đãi khách ở những nhà hàng nổi tiếng và đắt nhất tại bất kỳ thành phố nào, Tokyo, New York, Hong Kong hay London. Chi phí tiếp khách của ông nhiều gấp 3 lần lương lậu ông ta. Trong những lúc mà ông phải ăn nhậu bằng tiền của cá nhân thì ông chỉ chọn McDonald.

Các mạng truyền thông đã tốn bao nhiêu thì giờ giấy mực cho những phân tích tại sao các doanh nghiệp nhà nước làm ăn không hiệu quả hay ngân sách luôn luôn bội chi. Bà osin nhà tôi cũng biết rất rõ câu trả lời. “OPM muôn năm”.

Nói tóm lại, tôi cho rằng chỉ học thuộc lòng 5 nguyên lý trên là kiến thức căn bản của một sinh viên đại học về vận hành kinh tế của một quốc gia hay một doanh nghiệp hay một cá nhân đủ để giải thích mọi hiện tượng dù nghịch lý và khó hiểu đến đâu. Các bạn trẻ đừng để các giáo sư khoa bảng hù dọa vối những giả thuyết mù mờ; cũng như đừng để các chánh trị gia phù phép với những hoang tưởng bịa đặt. Sự thật rất đơn giản.

Alan Phan
(Bài đã được Vietnamnet/Tuan Viet Nam xuất bản ngày 2 tháng 5 năm 2012)
(Nguồn gocnhinalan.com)

Thứ Năm, 3 tháng 5, 2012

Nắng nóng: cơ hội cho bán hàng tận nơi

Thời tiết Hà Nội lên tới 40 độ C, nhiều nhân viên văn phòng gọi đồ ăn mang tại chỗ để tránh nắng nóng. Dịch vụ giao hàng tận nơi nhờ vậy mà kiếm bộn tiền.
Định ra ngoài gọi phố ăn trưa song tiết trời quá nóng, chị Trần Hòa (nhân viên văn phòng) cùng ba người đành gọi cơm hộp về ăn. Mỗi set thực đơn dành cho một người đủ cả rau, thịt, canh khoảng 25.000 - 40.000 đồng tùy loại. Thời tiết lên tới 40 độ C, không ai đủ 'dũng khí' để đi ra ngoài nên nhân viên văn phòng thường gọi đồ ăn mang tận nơi. Ngoại trừ một số người mang cơm từ nhà đi ăn, còn hầu hết phòng chị đều gọi đồ ăn cho tiện.

"Để tiết kiệm, cả phòng tôi thường chọn đồ ăn sau đó đăng ký luôn cho tiện giao hàng. Nắng vỡ đầu nếu đi ăn ở ngoài vào thời tiết này", chị Hòa chia sẻ.

Quán ăn vắng khách ngày nắng nóng. Ảnh: Hà Đan.

Ba ngày nay, nắng nóng bao trùm khắp Hà Nội và các tỉnh miền Bắc. Riêng ngày 2/5 tại Hà Nội, nhiệt độ cao nhất khoảng 39 độ C, song ngoài đường, nền nhiệt có lúc vượt 40 độ C. Các quán ăn trưa quanh văn phòng đều có phần vắng khách hơn.

Trưa 3/5, nhiều hàng quán quanh khu phố Duy Tân, Trung Hòa, Mỹ Đình - nơi tập trung nhiều văn phòng, công ty còn khá nhiều ghế trống. Chị Thanh, chủ một quán cơm bình dân tại phố Duy Tân than thở, dù đã huy động 5 chiếc quạt công nghiệp, 3 quạt trần và 4 quạt treo tường, đổ nước lên mái nhà, quán vẫn nóng hầm hập. Khách ngại ra ngoài quán ăn, thay vào đó có xu hướng gọi giao hàng tận nơi để tránh nóng.

"Từ hôm nắng nóng đến nay, khách đến ăn tại quán giảm mất một phần ba. Song bù lại, lượng khách gọi đặt hàng để giao tận nơi tăng mạnh, doanh thu cũng gấp hai, ba ngày thường", chị Thanh chia sẻ.

Bên bể nước, hai nhân viên đang rửa dọn hộp cơm và chuẩn bị lượt mới để người giao hàng đem cho khách. Chị Thanh nói thêm, bình thường, giá mỗi suất ăn bán tại quán phổ biến 28.000-30.000 đồng, còn nếu giao hàng tận nơi, nhân viên thu thêm 1.000-2.000 đồng một suất. Nhưng những điểm gần quán, chị đều miễn phí giao hàng.

Không chỉ quán ăn bình dân mà nhiều nhà hàng cũng huy động hết công suất để giao hàng tận nơi phục vụ khách. Chủ một nhà hàng ăn tại phố Trần Duy Hưng cho biết, cửa hàng sẵn sàng giao miễn phí trong khoảng 3km đối với các thực đơn từ 200.000 đồng. Vượt quá khung trên, khách hàng phải trả chi phí. Phí giao hàng phụ thuộc vào từng quận, càng xa nhà hàng giá càng cao.

Các món án "Tây" như pizza, burger, bánh trứng mặn, bánh mì pitta, sandwich, súp khoai tây, súp kem rau, salad, thịt nguội, tôm sốt bơ, tôm áo chảo... giá khoảng 40.000 - 60.000 đồng mỗi suất khá đắt hàng. Còn đồ ăn Việt Nam như thịt gà, thịt bò, cơm rang... giá mềm hơn, khoảng trên dưới 30.000 đồng ít khách chọn.

Nhiều hàng quán khác kinh doanh đồ ăn, thức uống giải nhiệt mùa hè cũng bắt đầu áp dụng dịch vụ giao hàng tận nơi trong những ngày nhiệt độ ngoài trời vượt 40 độ C. Với các địa điểm gần, chủ quán sẽ không tính phí, nhưng nếu xa, phí dao động từ 10.000 đồng đến 50.000 đồng cho mỗi lần giao.
Nhân viên văn phòng chọn đồ ăn được giao tận nơi để tránh nắng. Ảnh: Bách Hợp.

Chủ quán chè Hà Anh trên phố Bà Triệu (Hà Nội) cho biết, từ khoảng 1 tuần nay nay, lượng khách gọi giao chè tận nơi tăng gấp rưỡi so với bình thường. Chị kể, các khách hàng trong vòng bán kính 2 km sẽ được giao tận nhà miễn phí. Nhưng nếu quãng đường dài hơn, khách phải trả thêm tiền "ship" cho người giao hàng. Mức tiền này không cố định, vì tại mỗi quận, chủ quán lại có một vài người xe ôm nhận trách nhiệm giao hàng. "Phí do khách trả, dao động từ 20.000 đồng đến 50.000 đồng", chị nói.

Chị Mai, nhân viên một công ty truyền thông trên phố Tây Sơn cho biết, chị và các đồng nghiệp cũng hay gọi giao chè tận nơi tại một quán chè trên phố Huế. "Quán có dịch vụ giao hàng tận nơi cho 10 cốc trở lên. Giá chè động 10.000 - 20.000 đồng một cốc nên hôm nào nắng nóng, thêm khoảng 30.000 đồng tiền phí là 13.000- 23.000 đồng mà lại khá ngon, nên rất thường xuyên gọi về ăn, thay vì đến tận nơi", chị Mai kể.

Theo khách hàng này, mua hàng giao đến tận nhà chắc chắn sẽ không rẻ như đến tận cửa hàng, vì người bán sẽ có "mánh" để vừa ăn lãi từ tiền vận chuyển và tiền bán hàng. "Ăn tại quán, cốc to hơn, đồ cũng được nhiều hơn, mà mình có thể thoải mái chọn món. Nhưng gọi về tận nơi, có món mình thích như kem xôi, thì không mang tận nơi được, mà chè đựng trong cốc nhựa, nên có phần hao hụt hơn", chị Mai nói.

Trao đổi với VnExpress.net, bà Vũ Trần Ngọc Uyên, quản lý của trang web đặt món ăn trên mạng chia sẻ, những ngày nắng nóng vừa qua, tỷ lệ các đơn hàng đặt giao tận nơi tăng lên khá nhiều so với trước. Bà nói thêm không chỉ ngày nắng mà trong ngày mưa to, lượng khách đặt hàng cũng tăng vọt.

Bà Uyên cho hay, thực đơn kèm giá tiền mỗi nhà hàng đều có đầy đủ trên website nên khách hàng có thể gọi điện thoại hoặc tự đăng ký để đặt đồ ăn qua mạng. Mức phí do mỗi nhà hàng quy định tùy từng khu vực và thường dao động khoảng 10.000 đồng - 25.000 đồng mỗi đơn. Để kích cầu, một số nhà hàng áp dụng các hình thức khuyến mãi như tích điểm. "Mỗi đơn đặt hàng trị giá nhất định sẽ được hưởng một điểm tích lũy. Đến khi đạt 100 điểm, khách hàng sẽ được hưởng chiết khấu nhất định", bà Uyên nói.

Hà Đan - Bách Hợp
(Nguồn Vnexpress)

Thứ Tư, 2 tháng 5, 2012

Bí mật của chủ tịch tập đoàn Huawei

Hiếm khi xuất hiện trước công chúng và trả lời báo chí, Ren Zhengfei (Nhậm Chính Phi) ông chủ của tập đoàn cung cấp thiết bị viễn thông lớn nhất Trung Quốc Huawei là một doanh nhân đặc biệt thành công trên thương trường.
Bị Mỹ từ chối
Trong những năm 90, chủ tịch tập đoàn Huawei (Hoa Vi) đã đến Mỹ vài lần với hy vọng tìm hiểu làm thế nào đưa được một doanh nghiệp viễn thông Trung Quốc trở thành tập đoàn tầm cỡ thế giới. Trong một chuyến đi tới Mỹ năm 1992, Nhậm Chính Phi đã trả toàn bộ các hóa đơn bằng 30 000 USD tiền mặt giấu kỹ trong va li của mình (lúc đó Trung Quốc chưa lưu hành thẻ tín dụng).
16 năm sau, ông chủ của Hoa Vi, Nhậm Chính Phi lọt vào danh sách 400 trăm người giàu nhất Trung Quốc do tạp chí Forbes bình chọn, còn Hoa Vi đã trở thành tập đoàn cung cấp thiết bị viễn thông lớn nhất thế giới. Mặc dù đã là những khách hàng lớn của nhiều doanh nghiệp tại Mỹ như AT&T, Verizon và Sprint nhưng 200 triệu USD của Nhậm Chính Phi vẫn bị Mỹ phong tỏa và Hoa Vi vẫn bị Mỹ coi là những kẻ đứng ngoài những cuộc chơi lớn tại thị trường Mỹ. Bằng chứng mới đây nhất là đầu năm nay, Mỹ đã thẳng thừng từ chối cho Hoa Vi tham gia dự thầu cung cấp thiết bị 3Com cho các dự án nhạy cảm.
Theo một tài liệu do Wikileaks công bố, tháng 3.2008, Nhậm đã tới Tổng lãnh sự Mỹ ở Quảng Châu phàn nàn về việc Mỹ chỉ cấp cho ông loại visa vào Mỹ 1 lần và tức giận vì những nghi ngờ của Mỹ về mối quan hệ gần gũi của Hoa Vi với quân đội và chính phủ Trung Quốc. Ông nhấn mạnh rằng cha mẹ ông cũng từng phải tới các trại lao động trong thời kỳ Cách mạng Văn hóa và giải thích lý do duy nhất để ông được vào quân đội là do họ thiếu những kỹ sư có tay nghề.
Trong khi dư luận còn tranh cãi về mối liên hệ mật thiết của Nhậm với giới chức Trung Quốc vốn luôn gắn liền với sự bành trướng toàn cầu của tập đoàn này thì chính những thành công của Hoa Vi lại càng thể hiện rõ tính cách mạnh mẽ của Nhậm trong cuộc đối đầu với phần còn lại của thế giới.
Vị CEO này luôn giữ khoảng cách và vẻ bề ngoài bí hiểm với không chỉ công chúng và giới truyền thông mà ngay cả với 40 000 nhân viên của mình. Bên trong trụ sở của Hoa Vi tại Thâm Quyến chỉ có vài bức ảnh của vị Chủ tịch trên tường và phần lớn Nhậm tiếp xúc với nhân viên dưới quyền chủ yếu qua hệ thống công văn giấy tờ, email.
Bắt đầu cuộc chơi từ một người ngoài cuộc
Sinh ngày 25.10.1944 ở một thị trấn vùng núi xa xôi ở tỉnh Quý Châu, Nhậm là con cả trong một gia đình có 7 anh chị em, cuộc sống với ông khá khó khăn. Cha mẹ đều làm nghề giáo và mẹ ông thường phải mượn tiền để thanh toán những hóa đơn, ông viết như vậy trong một bài báo được đăng trên một tạp chí nội bộ của Hoa Vi. "Cho tới tận khi học cấp 3, tôi chưa từng có được một cái áo sơ mi thực sự", ông viết. Cha ông tham gia Quốc dân đảng đấu tranh chống Nhật trong những năm 1930 và sau đó mới gia Đảng Cộng sản. Do mác trí thức của mình, cha mẹ ông sau đó đều thuộc đối tượng đi "rèn luyện" trong cuộc Cách mạng Văn hóa.
Năm 1963, Nhậm tốt nghiệp Học viện xây dựng và kiến trúc Trùng Khánh, đến năm 1974, ông gia nhập quân đội và được chuyển tới bộ phận kỹ thuật. Ông thuật lại sau đó rằng mình luôn bị loại khỏi những tổ chức nòng cốt thời bấy giờ. "Khi ở trường học, tôi không thể tham gia vào Đoàn thanh niên cộng sản và khi ở trong quân đội, tôi cũng không đứng trong hàng ngũ của Đảng cộng sản", ông tâm sự trong một bức thư gửi nhân viên vào năm ngoái, "cuộc đời tôi đầy rẫy những nghịch cảnh và tôi trở nên cô độc".
Dẫu vậy, Nhậm đã hoàn thành các nhiệm vụ rất xuất sắc, ông được lên làm phó giám đốc, tương đương với chức trung đoàn phó và được mời vào Hội nghị khoa học quốc gia năm 1978, tới năm 1982, Nhậm là thành viên Quốc hội Trung Quốc. Con đường binh nghiệp của Nhậm chấm dứt với kế hoạch tinh giản biên chế của Đặng Tiểu Bình những năm sau đó.
Nhậm đã phải làm nhiều nghề để sống và những kiến thức về khoa học, kỹ thuật đã giúp Nhậm bắt kịp và nhìn ra với những thay đổi nhanh chóng trong ngành công nghệ. Chỉ với số vốn ít ỏi 21 000 NDT (tương đương 3 300 USD hiện nay), Nhậm cũng một vài người bạn đã lập ra Hoa Vi, bên thứ ba trong hoạt động cung cấp thiết bị viễn thông tại Thâm Quyến. Nhậm đã đưa Hoa Vi tăng nhanh và mạnh trong các năm sau đó, cạnh tranh mãnh liệt với sản phẩm của các công ty khác và tới đầu những năm 90, Hoa Vi đã có thể tự sản xuất ra thiết bị của mình.
Chiến thuật du kích
Mặc dù có những quan điểm cho rằng Nhậm đã lợi dụng các mối liên hệ của mình trong quân đội để kinh doanh nhưng theo giáo sư về chiến lược toàn cầu Mike W.Peng của Đại học Texas, hợp tác quân đội Trung Quốc chỉ chiếm một phần nhỏ các hợp đồng của Hoa Vi. Thay vào đó, điều lớn nhất mà quân đội trang bị cho Nhậm có lẽ chính là chiến thuật cạnh tranh của tập đoàn này: một lối đánh du kích với "tinh thần của sói". "Nếu các tập đoàn đa quốc gia là những con voi, Hoa Vi cần là chú chuột, do vậy cần có một cái mũi nhạy bén và bản năng sinh tồn mạnh mẽ, kết hợp với tinh thần tập thể và đức hy sinh", Nhậm nói.
Nhậm đã khôn ngoan hơn các đối thủ khi chọn vùng xa xôi làm chiến tuyến đầu trước khi "xâm lấn" ngược lại thị trấn và thành phố. Ông gọi những giám đốc chi nhánh địa phương là "những nhà chỉ huy du kích" và cho họ một sự độc lập lớn. Cách làm này đã tỏ ra có hiệu quả.
Hoa Vi giành giật các hợp đồng tại địa phương thông qua việc thiết lập các công ty liên doanh và chia sẻ lợi nhuận với giới chức chính quyền dưới hình thức những khoản lợi tức hàng năm. Năm 1996, Hoa Vi chiếm vị trí thứ 2 trong thị phần switch (bộ chuyển mạch) tại Trung Quốc. Không dừng lại ở đó, Nhậm mạnh dạn đầu tư ra nước ngoài, tập trung vào các thị trường chưa bão hòa như châu Phi, Nga. Trong cuốn "Hành trình của Nữ hoàng đỏ" của hai học giả chuyên nghiên cứu về sự bành trướng của nền kinh tế Trung Quốc Dan Breznitz và Michael Murphree có viết rằng Hoa Vi thường cung cấp những khoản vay khá mềm cho những nước đang phát triển đang trong tình trạng túng quẫn. Chẳng hạn năm 2004, tập đoàn này đã sử dụng 10 tỷ USD tín dụng của Ngân hàng phát triển Trung Quốc để gia tăng ảnh hưởng, còn các sản phẩm thì luôn được bán với giá rẻ hơn đối thủ tới 70%.
Kể từ khi tấn công vào thị trường nông thôn của Trung Quốc, doanh thu hàng năm của Hoa Vi đã tăng gấp 10 lần trong vòng 5 năm, đạt 2 tỷ USD vào năm 2000, nhưng tương lai của tập đoàn này vẫn còn bấp bênh. Những tin xấu từ thị trường, nội bộ hãng và gia đình liên tiếp ập xuống. Li Yinan, một kỹ sư quang học mới 30 tuổi được Nhậm cất nhắc vào vị trí phó chủ tịch hãng đã rời bỏ Hoa Vi năm 2000 để thành lập công ty riêng. Cùng thời kỳ đó, làn sóng đầu tư mạng và hoạt động đầu tư vào lĩnh vực viễn thông bùng nổ sau khi có những quy định pháp luật mới tại Trung Quốc.
"Hậu cung" của Hoa Vi
Đằng sau những thành công, Hoa Vi cũng phải đối mặt với nhiều khó khăn chồng chất. Do tăng trưởng quá nhanh, Hoa Vi trở lên hỗn loạn do không thể tuyển dụng đủ nhân sự cần thiết. Nhậm đã phải làm việc căng thẳng trong nhiều tháng liên tiếp và ông thường xuyên bị stress, gặp ác mộng và từng bật khóc khi giật mình tỉnh dậy trong đêm. Trong giai đoạn 2000-2003, khủng hoảng lên cao độ khi chính Nhậm cũng phải cho rằng "Hoa Vi đang trên bờ vực phá sản", ông trở lên mệt mỏi, sụp đổ, mắc nhiều chứng bệnh và 2 lần phải đi phẫu thuật ung thư.
Cuối năm 2007, Hoa Vi sa thải 7000 công nhân, tệ hại hơn môi trường làm việc quá căng thẳng của hãng này đã khiến nhiều nhân viên của Hoa Vi tự tử. Ở khía cạnh gia đình, giới truyền thống Trung Quốc năm 2010 đưa tin ý định truyền ngôi cho người con trai không thành khi chính người con này từ chối ngồi vào chiếc ghế nóng.  Cuối năm ngoái, Nhậm cũng hé mở thêm về cấu trúc bên trong Hoa Vi, giải thích về việc vận hành tập đoàn và việc 8 nhà quản trị thay nhau làm Chủ tịch trong vòng 6 tháng.
Khó khăn chưa hết, mới đây nhất, tháng 3.2012, Úc đã không cho phép Hoa Vi tham gia đấu thầu để cung cấp thiết bị cho dự án băng thông rộng trị giá 39 tỷ USD, một trong những thỏa thuận xây dựng cơ sở hạ tầng viễn thông lớn nhất trong nhiều năm trở lại đây, do lo ngại về những cuộc tấn công mạng từ Trung Quốc. Hoa Vi cũng đang đối mặt với những khó khăn tại một số thị trường như Mỹ, nơi các cơ quan tình báo lo ngại về sự vi phạm và hoạt động gián điệp của mạng lưới do tập đoàn cung cấp.

A Vũ (Theo Reuters)