Thứ Sáu, 23 tháng 3, 2012

Khai thác "ngách" thị trường

Với những thị trường phổ biến đã có nhiều tên tuổi lớn chiếm lĩnh, người mới khởi nghiệp thường khó có thể thâm nhập và tồn tại, vì vậy bạn nên tìm riêng cho mình một thị trường đặc biệt và cung cấp cho khách hàng điều gì đó khác biệt. Textbookhound.com là một ví dụ tiêu biểu trong việc tìm đúng "ngách" thị trường. Công ty này cung cấp dịch vụ so sánh giá cả các loại sách giáo khoa dành cho giới học sinh, sinh viên. Không như dịch vụ tìm kiếm mua sắm khác, công cụ tìm kiếm của Textbookhound.com cho phép sinh viên gõ và tìm nhiều loại sách khác nhau cùng lúc. Người sáng lập công ty Philip Kaskawits và đồng sự của mình đã lập kế hoạch phối hợp với các nhà trường để cho phép các giáo sư liệt kê lịch trình các môn học, bài giảng của họ trên website, để giúp sinh viên tìm kiếm sách dễ dàng hơn.
Tuy nhiên, phần lớn doanh số của Textbookhound.com là từ các hoạt động liên kết: Amazon hay Barnes & Noble sẽ trả cho công ty một khoản phần trăm doanh số bán sách trên trang của họ. Không như các website tư vấn mua sắm khác, Textbookhound.com không liệt kê các cửa hàng theo thứ tự phụ thuộc số tiền mà họ trả cho công ty mà là theo giá thấp nhất mà họ bán cho khách hàng. Kaskawits nói: "Chúng tôi muốn tạo ưu thế hơn hẳn cho khách hàng. Họ sẽ không phải tìm kiếm lâu. Bí quyết thành công của chúng tôi là biết tìm đúng thị trường khe, tạo sự khác biệt, và làm tốt hơn bất cứ đối thủ nào".


Nói tóm lại, cơ hội kinh doanh trên mạng vẫn còn rất nhiều tiềm năng. Các doanh nghiệp cần biết phân tích nhu cầu thị trường và tìm ra những lợi thế so sánh của mình để đáp ứng tốt nhất đối với một phân khúc thị trường nhất định. Kinh doanh qua mạng, như người ta vẫn nói, là kinh doanh dựa vào sự vào sự thông minh, hiểu biết và nhiều ý tưởng. Điều này càng đúng với các doanh nghiệp nhỏ, những công ty mới khởi nghiệp kinh doanh qua mạng.

Muốn khởi nghiệp, cần gì?


Hầu như bất cứ ai cũng có thể mở doanh nghiệp, song để kinh doanh thành đạt thì không dễ. Theo số liệu trong cuốn "Tỷ lệ đổ vỡ của các công ty mới", ít nhất có một nửa số công ty mới tại Canada không tồn tại đến năm thứ 3. Ấn phẩm này cho biết, nếu muốn mở 1 doanh nghiệp bạn phải có 4 nguồn lực dưới đây.

Bạn có đủ những tố chất cần thiết của một doanh nhân?

Những doanh nhân thành công là những người luôn tận tuỵ với hoạt động kinh doanh của mình. Các chuyên gia Canada đã tóm gọn những đặc trưng mà doanh nhân cần có bởi "mẫu người 4 D" (4 tố chất bắt đầu bằng chữ D trong tiếng Anh), bao gồm Khát vọng (Desire), Động lực (Drive), Kỷ luật (Discipline) và Quyết tâm (Determination).

Bạn cần có không chỉ ý tưởng kinh doanh, mà cả khả năng thực hiện những ý tưởng đó. Những doanh nhân thành công là những người có quyết tâm cao để vượt qua những trở ngại, thậm chí thất bại trong thời gian ngắn.

Khát vọng và Động lực là điều kiện cần song chưa đủ để khởi nghiệp kinh doanh. Kỷ luật và Quyết tâm là những yếu tố đảm bảo để các doanh nhân đi theo và phát triển các ý tưởng kinh doanh, bất luận quá trình này suôn sẻ hay phải đối mặt với nhiều trở ngại.

Bạn có đủ những kiến thức cần thiết về kinh doanh?

Nhiều người cố mở doanh nghiệp trong khi còn thiếu những kiến thức cơ bản. Đây là nguyên nhân chính làm nhiều công ty "chết yểu"

Để mở doanh nghiệp, bạn cần trang bị cho mình kiến thức về nhiều khía cạnh kinh doanh khác nhau và phải có những kỹ năng nhất định hoặc có nghiên cứu để tìm thuê những người đảm nhận các công việc mà bạn thấy thiếu kỹ năng.

Kỹ năng không thể thiếu đối với doanh nghiệp là việc quản lý con người. Ngoài ra, bạn cũng cần trang bị kiến thức về bán hàng và marketing. Cần nhận dạng đâu là những đối thủ cạnh tranh của mình? Đâu là những cạm bẫy trên thương trường? Chính sách khách hàng như thế nào?

Bạn có huy động đủ nguồn vốn cho việc mở và vận hành kinh doanh?

Chỉ một số ít người có vốn để mở doanh nghiệp, còn đa hần phải huy động vốn bên ngoài khi khởi sự kinh doanh. Trước khi mở doanh nghiệp, bạn cần phải xác định rõ sẽ huy động vốn ở đâu. Đây là nhân tố quan trọng nhất trong kế hoạch kinh doanh của bạn.

Việc huy động đủ lượng vốn cần thiết để khởi nghiệp kinh doanh có ý nghĩa đặc biệt quan trọng, bởi không có gì đảm bảo rằng kinh doanh của bạn sẽ đem lại ngay nguồn thu cho bạn như dự kiến và không có gì đảm bảo rằng, doanh nghiệp của bạn sẽ đem lại đủ tiền để duy trì cuộc sống cho cả gia đình bạn. Như vậy, vốn cần thiết không chỉ gồm vốn để mở doanh nghiệp mà còn để duy trì hoạt động của doanh nghiệp cho đến khi đem lại lợi nhuận.

Bạn có được những nguồn lực hỗ trợ kinh doanh cần thiết?

Gia đình là mắt xích quan trọng nhất trong hệ thống hỗ trợ kinh doanh. Không phải ngẫu nhiên mà hầu hết các nhà kinh doanh thành đạt đều là những người đã xây dựng gia đình. Gia đình không chỉ là nguồn hỗ trợ về tài chính, mà còn là nguồn động viên về tinh thần cũng những nguồn ý tưởng và lời khuyên đáng quý đối với hoạt động kinh doanh của bạn.

Nguồn hỗ trợ kinh doanh quý giá khác là các doanh nhân. Trước khi mở doanh nghiệp, bạn cần tiếp xúc và trao đổi với các doanh nhân đã từng thành công trong hoạt động này để có được những thông tin cần thiết và có thể là những lời khuyên hữu ích.

Theo kinhdoanh.com

Cách làm kế hoạch kinh doanh như thế nào?

Làm thế nào để có thể triển khai một ý tưởng, một dự án kinh doanh? Làm sao để tìm được nhà tài trợ vốn cho một dự án? Những câu hỏi từ chung, đến riêng như vậy, đều có thể giải quyết ngay từ ban đầu, khi bạn thiết lập một kế hoạch kinh doanh (business plan).
Ngay từ khi bắt đầu ý tưởng kinh doanh, hay đã vững chãi trên thương trường, một kế hoạch kinh doanh luôn là tập hồ sơ gối đầu giường của mọi doanh nhân. Việc tìm kiếm nhà tài trợ, nguồn huy động vốn, hay bỏ công khai thác được những khách hàng mục tiêu cho dự án tương lai của bạn, rất quan trọng, nhưng quan trọng hơn thế nữa, là bạn hãy dành thời gian và suy ngẫm nghiêm túc về ý tưởng của mình, vạch ra một kế hoạch tổng thể, chi tiết. Tại quỹ đầu tư Viasa của tôi, nếu một công ty không nộp một kế hoạch kinh doanh đầy đủ, chúng tôi coi như họ không có một ý muốn thực sự mạnh mẽ trong việc làm ăn. Đây là một đòi hỏi đầu tiên và không miễn trừ.

Một kế hoạch kinh doanh đầy đủ phải gồm những phần chính như: căn bản về công ty (mục tiêu, sản phẩm và dịch vụ), phân tích thị trường (nhu cầu của khách hàng, các đối thủ cạnh tranh và lợi thế cạnh tranh), và phân tích tài chính và dự toán tài chính, SWOT analysis. Đây là những tiết mục tối thiểu cần có cho kế hoạch kinh doanh. Một kế hoạch càng nhiều chi tiết càng nói lên sự am hiểu thị trường và điểm mạnh – yếu của công ty mình.

Trong kế hoạch kinh doanh, người quản trị cũng nên có những kế hoạch và chiến thuật để đối phó với những tình huống bất ngờ. Một kế hoạch kinh doanh đầy đủ cũng giúp cho các nhà quản trị cũng như các nhà đầu tư định giá về rủi ro một cách chính xác.

Với những bạn trẻ mới bắt đầu khởi nghiệp và chưa từng thiết lập một kế hoạch cụ thể, các bạn có thể trao đổi với người trợ lý của tôi qua gocnhinalan.com, qua email, hoặc xem thêm cuốn sách mà tôi đã xuất bản cách đây chừng 2 năm, cuốn “Niêm yết sàn Mỹ”, (NXB Phụ Nữ / 2009-2010). Trang 133 của cuốn sách , phụ lục C có giới thiệu “Bản mẫu của một kế hoạch kinh doanh” khá chi tiết, rõ ràng.

Quý bạn cũng có thể lên Google, đánh vào chữ Business Plan, bạn sẽ có rất nhiều chỉ dẫn về cách làm kế hoạch thật bài bản. Văn phòng tôi, nhân viên có software gọi là Business Plan Pro rất dễ theo.

Và xin nhắc lại một điều mà các bạn cần nhớ: Chỉ khi nào bạn thật sự ngồi xuống, dành thời gian suy ngẫm ý tưởng của mình, xây dựng một kế hoạch thật sự cụ thể thay vì phác thảo ý tưởng trong vài ba trang giấy, thì khi đó bạn mới có cơ hội khởi nghiệp kinh doanh mà không phải quá lo lắng về các vấn đề tài trợ, quản trị hay xử lý phát sinh.

Chúc các bạn thành công!

T/S Alan Phan, Chủ Tịch Quỹ đầu tư VIASA

Thứ Năm, 22 tháng 3, 2012

Bí quyết kiếm tiền của người giàu

Làm thế nào để có thể triển khai một ý tưởng, một dự án kinh doanh? Làm sao để tìm được nhà tài trợ vốn cho một dự án? Những câu hỏi từ chung, đến riêng như vậy, đều có thể giải quyết ngay từ ban đầu, khi bạn thiết lập một kế hoạch kinh doanh (business plan).
Ngay từ khi bắt đầu ý tưởng kinh doanh, hay đã vững chãi trên thương trường, một kế hoạch kinh doanh luôn là tập hồ sơ gối đầu giường của mọi doanh nhân. Việc tìm kiếm nhà tài trợ, nguồn huy động vốn, hay bỏ công khai thác được những khách hàng mục tiêu cho dự án tương lai của bạn, rất quan trọng, nhưng quan trọng hơn thế nữa, là bạn hãy dành thời gian và suy ngẫm nghiêm túc về ý tưởng của mình, vạch ra một kế hoạch tổng thể, chi tiết. Tại quỹ đầu tư Viasa của tôi, nếu một công ty không nộp một kế hoạch kinh doanh đầy đủ, chúng tôi coi như họ không có một ý muốn thực sự mạnh mẽ trong việc làm ăn. Đây là một đòi hỏi đầu tiên và không miễn trừ.

Một kế hoạch kinh doanh đầy đủ phải gồm những phần chính như: căn bản về công ty (mục tiêu, sản phẩm và dịch vụ), phân tích thị trường (nhu cầu của khách hàng, các đối thủ cạnh tranh và lợi thế cạnh tranh), và phân tích tài chính và dự toán tài chính, SWOT analysis. Đây là những tiết mục tối thiểu cần có cho kế hoạch kinh doanh. Một kế hoạch càng nhiều chi tiết càng nói lên sự am hiểu thị trường và điểm mạnh – yếu của công ty mình.

Trong kế hoạch kinh doanh, người quản trị cũng nên có những kế hoạch và chiến thuật để đối phó với những tình huống bất ngờ. Một kế hoạch kinh doanh đầy đủ cũng giúp cho các nhà quản trị cũng như các nhà đầu tư định giá về rủi ro một cách chính xác.

Với những bạn trẻ mới bắt đầu khởi nghiệp và chưa từng thiết lập một kế hoạch cụ thể, các bạn có thể trao đổi với người trợ lý của tôi qua gocnhinalan.com, qua email, hoặc xem thêm cuốn sách mà tôi đã xuất bản cách đây chừng 2 năm, cuốn “Niêm yết sàn Mỹ”, (NXB Phụ Nữ / 2009-2010). Trang 133 của cuốn sách , phụ lục C có giới thiệu “Bản mẫu của một kế hoạch kinh doanh” khá chi tiết, rõ ràng.

Quý bạn cũng có thể lên Google, đánh vào chữ Business Plan, bạn sẽ có rất nhiều chỉ dẫn về cách làm kế hoạch thật bài bản. Văn phòng tôi, nhân viên có software gọi là Business Plan Pro rất dễ theo.

Và xin nhắc lại một điều mà các bạn cần nhớ: Chỉ khi nào bạn thật sự ngồi xuống, dành thời gian suy ngẫm ý tưởng của mình, xây dựng một kế hoạch thật sự cụ thể thay vì phác thảo ý tưởng trong vài ba trang giấy, thì khi đó bạn mới có cơ hội khởi nghiệp kinh doanh mà không phải quá lo lắng về các vấn đề tài trợ, quản trị hay xử lý phát sinh.

Chúc các bạn thành công!

T/S Alan Phan, Chủ Tịch Quỹ đầu tư VIASA

Chợ - Kênh phân phối hiệu quả của hàng Việt

Trong khi nhiều doanh nghiệp chưa biết cách khai thác có hiệu quả kênh phân phối thông qua chợ truyền thống thì lại có không ít sản phẩm của cơ sở sản xuất, nhãn hàng trong nước sống khỏe. Không những thế, nhiều thương hiệu sản phẩm đã được phát triển từ đây.
Người tiêu dùng chọn mua quần áo nhãn hiệu Minh Anh tại chợ Tân Bình - Ảnh: D.Tuấn

Tại các chợ lớn ở TP.HCM như: An Đông (Q.5), Tân Bình (Q.Tân Bình), Bình Tây (Q.6)... những cái tên như thời trang Mỹ Lệ, Việt Tuấn, quần áo trẻ em Minh Anh, Anh Thư, mứt kẹo Ái Liên không còn xa lạ với nhiều tiểu thương, các sản phẩm được đóng gói sẵn để chuẩn bị đưa đi các chợ truyền thống trên khắp cả nước.
Đi khắp nơi
"Chợ cần được xem là kênh phân phối uy tín không chỉ với các doanh nghiệp nhỏ mà cả các đại gia hàng Việt. Muốn vậy, khi đưa hàng vào chợ doanh nghiệp phải xác định có chính sách hỗ trợ tài chính cho tiểu thương vì thời gian thu hồi vốn ở chợ thường lâu hơn"
Ông Tăng Quan Trọng (giám đốc bán hàng Công ty nhựa Đại Đồng Tiến)
Khảo sát mặt hàng quần áo thời trang tại chợ Tân Bình cho thấy mỗi sạp đều kết nối với một hoặc vài ba hộ sản xuất để làm kênh phân phối hàng hóa chính.

Tại sạp Minh Phương ở chợ Tân Bình phần lớn là hàng sản xuất của các cơ sở may mặc, người mua có thể dễ dàng tìm kiếm những mặt hàng quần áo trẻ em mang nhãn hiệu Minh Anh và Anh Thư. Chủ sạp cho biết hằng ngày tại đây có cả chục kiện hàng được tiểu thương các tỉnh đặt mua.
Theo chủ sạp, mẫu mã thiết kế bắt mắt, chất lượng tốt và quan trọng nhất là giá thành rẻ... - lý do để mặt hàng thời trang này hấp dẫn thị trường các tỉnh. “Chỉ cần đặt hàng, thanh toán tiền gối đầu cho sạp là hàng có thể được chuyển đi ngay” - chủ sạp này cho biết.
Tương tự tại sạp của chị Mai trong khu vực quần áo may sẵn ở  chợ Tân Bình, các mặt hàng quần áo mang nhãn hiệu An An, Ana Kid chất từng kiện cao để chuẩn bị xuất đi các tỉnh miền Tây.
Theo chị Mai, chị biết đến nhãn hiệu thời trang Ana Kid cách đây hơn một năm. Sau khi nhập thử một số mẫu về bán, thấy khách hàng tại chợ khá ưa chuộng, các chủ mối tại các tỉnh cũng thường xuyên liên hệ đặt hàng nên chị đã trực tiếp làm việc với đầu mối tại Hà Nội, cứ thế “chỉ cần đặt mẫu, vài ngày sau là có hàng để bán” - chị Mai nói.
Với hình thức kinh doanh như vậy, rất nhiều nhãn hiệu thời trang bình dân đang sống rất khỏe nhờ tìm đường vào chợ.
Bám chợ mấy chục năm, thương hiệu bánh mứt kẹo Ái Liên ở chợ Bình Tây cũng nhờ kênh phân phối này để có mặt khắp cả nước. Bà Liên, tiểu thương kinh doanh ngành hàng mứt bánh kẹo ở chợ, cho biết sau những vụ lùm xùm về chất lượng hàng Trung Quốc, các thương hiệu mứt bánh kẹo trong nước có giá hơn.
Hằng tháng, thương lái tỉnh đều lên đóng hàng phân phối từ Bắc đến Nam nên thương hiệu nhanh chóng đi xa. Đặc biệt trong các mùa tết nguyên đán, tết trung thu đơn hàng đóng đi tỉnh luôn bị quá tải.
Hiểu chợ mới bán được
Ông Tăng Quan Trọng, giám đốc bán hàng Công ty nhựa Đại Đồng Tiến, cho biết theo sự phát triển hệ thống phân phối chuyên nghiệp, các doanh nghiệp VN hiện nay đầu tư khá mạnh vào phát triển nhà phân phối, đại lý, nhân viên bán hàng khu vực tại các tỉnh để giảm dần sự phụ thuộc vào kênh phân phối chợ đầu mối.
Tuy nhiên, thực tế chợ vẫn là kênh bán hàng quan trọng, chiếm doanh số cao đối với nhiều ngành hàng, đặc biệt là những doanh nghiệp nhỏ. Xây dựng thương hiệu từ chợ, chủ sạp thời trang Mỹ Lệ tại chợ An Đông cho biết mặc dù hiện nay đã đưa hàng vào hệ thống Co.opMart và Vinatex nhưng kênh phân phối chợ mới là chỗ dựa của sạp. Toàn bộ hàng tại sạp do cơ sở may mặc của gia đình tự lên, tự thiết kế, chủ yếu là mặt hàng áo thun thời trang dành cho trung niên và thanh niên.
Ban đầu sạp cũng gặp nhiều khó khăn do phải cạnh tranh khốc liệt với hàng nhập khẩu nhưng nhờ giữ uy tín, mẫu mã cải thiện, đặc biệt cam kết chất lượng ổn định, hàng của sạp đã đi khắp nơi. Với giá 150.000-170.000 đồng/chiếc, thậm chí có thể lên đến 200.000 đồng/chiếc nhưng hằng tháng một lượng hàng lớn vẫn được vận chuyển đi khắp các tỉnh từ Hà Nội đến Cà Mau.
“Từ nhiều năm nay tôi đã đi đăng ký sở hữu trí tuệ nhãn hiệu, logo liên quan đến việc bảo vệ nhãn hiệu độc quyền để tránh bị hàng gian, hàng nhái. Nhờ đó khách hàng nhận biết được thương hiệu, có chỗ đứng trên thị trường” - chủ sạp Mỹ Lệ chia sẻ.
Bà Thái, chủ một sạp chuyên bán các loại quần áo trẻ em tại chợ Tân Bình, phân tích các nhãn hiệu thời trang lớn thường khó vào chợ, chủ yếu do phương thức thanh toán không được linh động.
Các nhãn hiệu thời trang thường cho phép gối đầu tiền hàng không nhiều lại phải qua vài đầu mối bán hàng mới tới được chợ, vì vậy giá thành thường quá cao. Ngược lại, những nhãn hiệu thời trang vừa và nhỏ chủ yếu là các hộ kinh doanh gia đình tự sản xuất rồi đem bỏ mối thẳng tới chợ, không qua các khâu trung gian nên giá thành rẻ, phương thức thanh toán linh hoạt được các tiểu thương chấp nhận.
Ông Tăng Quan Trọng cho biết chợ vẫn là nơi nhiều người tiêu dùng chọn mua sắm, nên để phát huy hết công suất công ty chọn phương án cử đội ngũ nhân viên bán hàng vào tận các chợ, tiếp xúc trực tiếp với tiểu thương thay cho thông qua nhà phân phối.
Kênh phân phối hiệu quả của hàng Việt
Theo thống kê của Bộ Công thương, cả nước hiện có gần 9.000 chợ truyền thống và 80% lưu lượng hàng hóa được luân chuyển qua kênh phân phối này, đây là kênh phân phối hiệu quả của hàng Việt. Tuy nhiên, thực tế các doanh nghiệp có thương hiệu vẫn thờ ơ hoặc không mặn mà với kênh phân phối chợ vì e ngại sẽ đánh mất thương hiệu và dễ bị làm giả, trong khi nhiều hộ sản xuất gia đình tận dụng rất tốt lượng khách hàng ở đây.

NHƯ BÌNH - DŨNG TUẤN
(Theo Tuoitre)

Thứ Sáu, 16 tháng 3, 2012

10 siêu lừa của thế giới

Hôm 6/3 vừa qua, một trong những trùm lừa đảo tài chính nổi tiếng nhất trong lịch sử Allen Stanford đã phải ra hầu tòa tại Mỹ vì đã vận hành một chương trình lừa đảo đa cấp (Ponzi) khiến 30.000 nhà đầu tư “sập bẫy” và mất sạch tổng số tiền 7 tỷ USD.

Stanford là một trong những đại diện nổi bật nhất của hoạt động lừa đảo trong lịch sử tài chính thế giới. Tuy nhiên, trước siêu lừa này, cũng đã có nhiều “bậc tiền bối” sừng sỏ khác bị luật pháp sờ gáy. Đặc biệt, trong thời gian khủng hoảng tài chính 2008-2009, một loạt vụ lừa đảo tài chính quy mô lớn vỡ lở, trong đó phải kể tới vụ lừa đảo khổng lồ của Bernie Madoff.

Tạp chí Time của Mỹ điểm qua 10 vụ lừa đảo tài chính kiểu Ponzi đình đám nhất từ trước đến nay:

Allen Stanford




Stanford từng là một trong những tỷ phú tài chính nổi tiếng của Mỹ, có lối sống xa hoa, sở hữu nhiều biệt thự, du thuyền, và thậm chí cả một sân bóng cricket ở quần đảo Antigua. Ở thời kỳ đỉnh cao, giá trị tài sản của Stanford lên tới 2,2 tỷ USD. Làm từ thiện hào phóng, Stanford thậm chí còn được phong tước hiệp sỹ tại Antigua.

Lớp vỏ hào nhoáng này đã bị “lột trần” khi vào tháng 2/2009, Stanford bị Ủy ban Chứng khoán và hối đoái Mỹ (SEC) cáo buộc lừa đảo giới đầu tư. Các công tố viên vào cuộc và phát hiện, danh mục đầu tư trị giá nhiều tỷ USD mà Stanford huy động vốn của khách hàng với lời hứa sẽ trả lợi nhuận béo bở chỉ là giả mạo. Nhiều nạn nhân của Stanford mất trắng cả tiền tiết kiệm dưỡng già. Họ phải đợi 3 năm để chờ kẻ lừa đảo này bị đem ra trước vành móng ngựa cách đây ít hôm, bất chấp các luật sư của bị cáo cho rằng thân chủ của họ có vấn đề về trí nhớ. Theo cáo trạng, Stanford đã lừa 30.000 người với tổng số tiền 7 tỷ USD. Nhiều khả năng, Stanford sẽ phải bóc lịch 20 năm trong trại giam.

William Miller, “cha đẻ” của Ponzi


Nhiều thập kỷ trước khi mô hình lừa đảo đa cấp được gán cho cái tên Ponzi, kiểu lừa đảo này đã được một thủ thư có tên William Miller ở Brooklyn khởi xướng. Nhiều người đã vét sạch những đồng tiền mồ hôi nước mắt của mình để góp vào công ty đầu tư mang tên Franklin Syndicate do Miller lập ra vào năm 1899, với hy vọng sẽ được trả lãi suất 10% mỗi tuần. Miller được đặt biệt danh “520%” - chỉ mức lãi suất cả năm mà ông ta hứa với các nhà đầu tư.

Siêu lừa này tuyên bố ông ta có một bí quyết để nắm bắt cách kinh doanh của các công ty ăn nên làm ra. Tuy nhiên, vụ việc rồi cũng đến lúc vỡ lở. Miller lừa của các nhà đầu tư 1 triệu USD, tương đương với 25 triệu USD ngày nay. Ông ta bị kết án 10 năm, nhưng chỉ phải ngồi 5 năm trong nhà đá. Sau khi được thả tự do, Miller đến Long Island kiếm sống bằng cách mở một cửa hiệu tạp hóa.

Charles Ponzi


Charles Ponzi không phải là người đầu tiên “thiết kế” ra kiểu lừa đảo Ponzi, nhưng kiểu lừa này được đặt theo tên ông ta vì cú lừa mà ông ta thực hiện đã khiến cả nước Mỹ phải chấn động vào thời đó. Năm 1919, gã người Italy nhập cư vào Mỹ này hứa với các nhà đầu tư rằng, họ sẽ kiếm đậm bằng cách mua tem thư quốc tế từ các quốc gia khác rồi đổi lấy tem thư Mỹ. Để hợp pháp hóa chương trình lừa đảo của mình, Ponzi đã mở ra công ty mang tên “Securities Exchange Company” ở Boston.
Ponzi “quay vòng” bằng cách dùng tiền của những nhà đầu tư mới để trả cho các nhà đầu tư đã góp vốn từ trước, đồng thời bỏ túi nhiều triệu USD. Cho tới khi đổ bể, vụ lừa đảo này khiến các nhà đầu tư mất trắng 20 triệu USD, đồng thời khiến 6 ngân hàng phá sản.

Tom Petters


Vào năm 2010, một doanh nhân ở bang Minnesota, Mỹ, có tên Tom Petters bị kết án 50 năm tù giam sau khi vụ lừa đảo Ponzi 3,65 tỷ USD do ông ta “đạo diễn” bị lôi ra ánh sáng. Đây được xem là vụ Ponzi lớn thứ ba trong lịch sử sau vụ Bernie Madoff và vụ Alan Stanford.
Với tư cách là CEO kiêm Chủ tịch của công ty Petters Group Worldwide, Petters thuyết phục các nhà đầu tư góp tiến để mua hàng điện tử để bán lại cho các hãng bán lẻ lớn Costco và Sam’s Club. Nhưng trên thực tế, Petters dùng tiền này cho các hoạt động kinh doanh khác của ông ta và trả lãi cho các nhà đầu tư khác. Lĩnh án khi đã 52 tuổi, có lẽ Petters đến chết vẫn chưa ra khỏi nhà đá.

Norman Hsu


Nguyên là một nhà huy động tài chính cho đảng Dân chủ của Mỹ, Norman Hsu bị cáo buộc vận hành một chương trình lừa đảo kiểu Ponzi với quy mô 60 triệu USD vào năm 2009. Với phương thức không mới, Hsu “thịt” các nhà đầu tư bằng cách mời chào họ góp vốn, hứa trả lãi cao, dùng tiền của nhà đầu tư trả cho người góp vốn trước.
Sau khi Hsu bị tố giác, tất cả những chính trị gia từng được ông ta huy động tài chính như Hillary Clinton, Eliot Spitzer, Andrew Cuomo, Barack Obama và Al Franken để chuyển số tiền đã nhận từ nhân vật này vào quỹ từ thiện. Mức án mà tòa dành cho Hsu là 24 năm “bóc lịch”.

Lou Pearlman


Sau thất bại nghề nghiệp trong ngành hàng không, Lou Pearlman chuyển sang lĩnh vực giải trí và trở thành một ông trùm âm nhạc sừng sỏ, có công thành lập những ban nhạc nam  lớn của thập niên 1990 như Backstreet Boys, NSYNC, O-Town… Tuy nhiên, Pearlman chỉ trở nên nổi tiếng như cồn sau khi chương trình lừa đảo Ponzi quy mô 300 triệu USD của ông ta bị phát giác vào năm 2006.
Để lừa các nhà đầu tư, Pearlman đã lập ra một công ty hàng không “ma”. Pearlman đã tìm cách bỏ trốn, nhưng bị bắt khi đang trên đường tẩu thoát sang Indonesia. Năm 2008, ông ta bị đem ra xét xử và kết án 25 năm tù giam.

Những vụ lừa đảo Ponzi ở Albania


Vào năm 1997, một vụ Ponzi khổng lồ ở Albiania đổ bể, đẩy nước này rơi vào cảnh hỗn loạn tài chính, đồng thời châm ngòi cho một cuộc nổi dậy lớn, lật đổ chính phủ và khiến hơn 2.000 người dân thiệt mạng. Mấy năm trước đó, Albania bước vào thời kỳ quá độ sang cơ chế thị trường tự do sau nhiều năm nằm dưới sự thống trị của chế độ độc tài Enver Hoxha. Hệ thống tài chính còn sơ khai ở thời điểm quá độ của Albania nằm dưới sự thống trị của một loạt những kế hoạch Ponzi hứa trả nhà đầu tư mức lãi lớn.
Hơn 2/3 người dân Albania đã sập bẫy chiêu lừa này vì lóa mắt trước cơ hội giàu lên nhanh chóng. Thậm chí, Chính phủ Albania còn công khai phê chuẩn hoạt động của một số công ty lừa đảo này. Đến đầu năm 1997, người dân Albania bị mất tổng cộng hơn 1,2 tỷ USD. Mất tiền, người dân đổ ra đường để phản đối Chính phủ, cho rằng nhà chức trách hưởng lợi từ những kẻ lừa đảo. Về sau, Liên hiệp quốc phải can thiệp để lập lại trật tự ở nước này.

Gerald Payne


Vụ lừa đảo Ponzi của Gerald Payne lấy mất của các nhà đầu tư gần 500 triệu USD, nhưng gây ấn tượng hơn cả là cách rút tiền của siêu lừa này. Vào giữa thập niên 1990, Payne dùng nhân danh nhà thờ để thuyết phục gần 18.000 người góp vốn cho ông ta, hứa sẽ trả lãi lớn thông qua việc đầu tư vào vàng, bạc và trái phiếu nước ngoài.
Trên thực tế, Payne đã dùng séc để rút tiền dưới mức giới hạn thông báo 10.000 USD nhằm không bị phát hiện. Tuy nhiên, do Payne rút tiền bằng séc rất nhiều lần nên đã bị Thuế vụ Mỹ chú ý. Khi ra tòa, Payne cho biết, số tiền đã bị dùng làm quà biếu chứ không phải được đầu tư. Payne lĩnh án 27 năm, còn vợ ông ta là Betty ngồi tù 12 năm rưỡi.

David Dominelli


Năm 1979, Domilelli mở một công ty ở California, Mỹ và hứa trả cho những nhà đầu tư góp vốn sớm mức lãi 40-50%. Đây là một vụ lừa đảo Ponzi kinh điển, trong đó Dominellini dùng tiền của nhà đầu tư đến sau trả cho nhà đầu tư đến trước, huy động được tới 80 triệu USD. Đến năm 1983, gần 1.500 nhà đầu tư đã mắc bẫy của siêu lừa này, khiến ông ta dần dần không thể đáp ứng được khả năng rút vốn nữa. Vào năm 1985, Dominelli bị kết án 20 năm tù giam và được tha bổng sau khi thụ án 10 năm. Ông ta qua đời vào năm 2009 tại Chicago.

Bernie Madoff


Bernie Madoff được xem là biểu tượng của tội phạm tài chính hiện đại. Năm 2008, ông cựu Chủ tịch sàn giao dịch Nasdaq bị cáo buộc vận hành một vụ lừa đảo Ponzi trị giá 50 tỷ USD, lớn nhất trong lịch sử. Với uy tín ở Phố Wall, Madoff đã thu hút hàng chục ngàn nhà đầu tư góp vốn, hứa trả lãi 10,5% mỗi năm trong suốt gần 2 thập kỷ.

Cũng giống như các chương trình lừa đảo kiểu Ponzi khác, Madoff chỉ dùng tiền của nhà đầu tư đến sau trả cho người đến trước, chứ chẳng đầu tư gì sất. Không chỉ các nhà đầu tư cá nhân mà nhiều tổ chức từ thiện, trường đại học và cả một số ngân hàng đại chúng cũng bị Madoff lừa. Madoff bị kết án 150 năm và hiện đang bóc lịch trong trại giam.



Phương Anh

Theo Time

Thứ Tư, 14 tháng 3, 2012

Di chúc để lại cho bồ

Làm ma cho bố xong, mấy đứa con ông Quyết chưng hửng khi không nhận được đồng thừa kế nào. Ông di chúc để tất cả cho… bồ.

Ông Quyết có ba đứa con gái, đều lấy chồng ra ở riêng. Ba cô đều nghèo. Bản thân ông Quyết cũng chẳng thể có của ăn của để gì nếu miếng đất đang ở bỗng nhiên lại được “trồi” ra gần đường lớn. Ông xẻ phần đất còn để trống đem bán, được hơn một tỷ gửi vào ngân hàng ăn lãi.

Trò “chơi khăm” cuối cùng dành cho “lũ vịt giời”

Vợ mất được dăm năm, ông Quyết bắt đầu “đi lại” với bà Vân, một đồng nghiệp cũ, trẻ hơn ông 17 tuổi. Ba cô con gái như phải bỏng. Họ sợ người đàn bà đó lập mưu lừa ông vào tròng hôn nhân rồi chiếm mất gia tài. Vì thế, họ sử dụng trăm phương ngàn kế để ngăn ông tục huyền, lôi hết mọi “thế lực” vào hết tỉ tê đến nhục mạ. “Không đỡ được”, ông Quyết đầu hàng, không dám nói chuyện cưới xin nữa. Tuy biết bố vẫn duy trì chuyện tình ái với bà Vân nhưng các con ông mặc kệ. Để ông bồ bịch chút cũng chẳng sao, miễn bà ấy không có quyền nhòm ngó gia sản là được rồi.

Nhưng cũng từ đó, ông Quyết giận cả ba cô con gái. Ông nói thẳng: “Chúng mày bảo ai chiếm gia tài? Chính chúng mày muốn chiếm thì có. Đừng hòng nhé. Toàn bọn vịt giời, chả trông mong gì, đã thế còn chia rẽ tình duyên của tao. Nói trước là tao không để cho chúng mày đồng nào hết, đi mà nhòm ngó bên nhà chồng ấy”.

Mấy đứa con gái chẳng đôi co với ông làm gì. Họ tin chắc ở quyền thừa kế của mình. Thế nên sau khi ông già đột ngột nằm xuống sau cơn tai biến, ba cô con gái và ba anh rể như bị đập một chày vào đầu khi di chúc của ông được công bố: ông để lại tất cả di sản cho bà Vân. Đây là trò chơi khăm cuối cùng mà ông Quyết dành cho “lũ vịt giời” của mình.

Đám con kéo nhau đến nhà bà Vân gây sự: “Bà đừng có tưởng bở, ông ấy có viết thế cũng không có giá trị gì hết, con cái đương nhiên được hưởng gia tài”. Phần tiếp theo dĩ nhiên là kiện tụng. Bà Vân được hưởng thừa kế của ông Quyết vì di chúc của ông được xác nhận là hợp pháp. Cũng may cho ba cô con gái, là nhà đất và tiền trong ngân hàng có một nửa là tài sản của bà mẹ quá cố, và họ được hưởng phần mình trong đó.

May mà kịp “tỉnh”

Cũng liên quan đến chuyện di chúc cho bồ hưởng thừa kế, nhưng chuyện nhà ông Khanh lại khác. Sống độc thân 15 năm sau khi ly dị vợ không sao, đến lúc về già, ông đâm ra dại gái, chết mê chết mệt một bà hàng xóm có thân hình phốp pháp, có bao nhiêu lương hưu bị bà rút tỉa hết. Vì gần nhà gần cửa nên con trai, con dâu ông với bà ta suốt ngày mắng nhau, rỉa rói nhau om sòm. Ông Khanh vừa điếc tai, vừa xấu mặt với hàng xóm, lại khó chịu khi thường xuyên thấy cái vẻ dè bỉu “già rồi còn dê” của con cháu nên ghét con cháu lắm.

Ông Khanh mất, việc tang ma xong xuôi, bà hàng xóm hả hê tuyên bố phần tài sản của ông thuộc về bà, theo di chúc ông đã lập, có công chứng hẳn hoi. Cả họ tái mặt, mấy người họ hàng còn nổi xung lên trước chuyện ngang trái mà đòi đánh bà bồ của người quá cố. Nhưng đúng lúc đó thì anh con trưởng xua tay bảo mọi người bình tĩnh. “Đây mới là di chúc của bố tôi, bản cuối cùng, lập sau bản kia 8 tháng”. Mọi người ồ lên nhẹ nhõm.

Hóa ra trong những ngày cuối cùng lâm bệnh, trước sự chăm sóc tận tình của con cái, ông Khanh nghĩ lại, bảo với con việc lập di chúc mới. Đến lúc đó, các con ông mới “hú vía’ khi biết từng có một bản di chúc trong đó bố để lại tất cả tài sản cho nhân tình. Còn bà kia, mừng vì vớ được tiền tỷ nhưng lại sợ ông đổi ý dưới tác động của gia đình, bèn tỉ tê khuyên tình nhân đừng nói gì chuyện di chúc với con cháu, “kẻo chúng nó làm ồn lên thì ông làm sao yên hưởng tuổi già”. Bản thân bà dĩ nhiên là im thin thít, ngày đêm phấp phỏng chờ ông Khanh chết mau để khỏi “đêm dài lắm mộng”. Cầu được ước thấy, bà mừng khi biết ông nằm xuống, chỉ không ngờ là ông già dại gái đến phút cuối lại khôn ra. Trước mặt bao nhiêu người, bà không biết giấu cái mặt ê chề của mình vào đâu, đành hậm hực ra về.

“Bà đang viết di chúc đấy, con sang chơi đi”

Bà nội anh bạn tôi năm nay đã 85 tuổi, vẫn khỏe mạnh và minh mẫn, vẫn ở với ông bác. Bà anh giàu, tuy đất cát đã chia và sang tên hết cho các con nhưng vẫn còn trong két rất nhiều vàng, số tiền trong ngân hàng cũng rất lớn.

Bạn tôi kể: “Có hôm mẹ tôi thì thầm, mẹ nghe phong thanh là bà đang viết di chúc đấy. Con là cháu nội, phải năng sang chơi. Tôi nghe thế rất bực nhưng không dám nói gì mẹ, chỉ bảo con lúc nào chả thăm bà thường xuyên, viết hay không viết liên quan gì. Thế nhưng sau để ý, mới thấy là từ khi có tin đó, con cháu bà chăm đến chơi đột biến, lại còn quà cáp tưng bừng, bà ơi bà à rộn cả lên. Nghĩ cũng buồn cười”.

Quanh chuyện di chúc và thừa kế đúng là lúc nào cũng có chuyện cười ra nước mắt. Như bà cụ Phát tuổi gần đất xa trời, có một ít vàng, con cháu đứa nào cũng dòm dỏ. Cụ bảo không chia chác gì hết, số vàng để lo tang ma cho tao, còn lại chừng 6 - 7 cây thì tao cho một đứa cháu thôi. Bà chẳng chịu nói đứa nào, mà cũng không thấy bà cưng ai hơn, nên đứa nào cũng đoán già đoán non.

“Chắc bà nhử thế để chúng mình chăm bà cho tốt ý mà”, một anh cháu bảo. Thế là đám cháu lại đua nhau thăm nom, quà cáp lấy lòng. Được một thời gian, có thông tin: “Bà để hết cho thằng Linh rồi”. Cùng với việc gầm ghè “thằng” Linh là sự mất hút của lũ cháu. Được ít hôm, lại hóa ra tin đó là tin vịt. Nhà bà cụ Phát lại ríu rít tiếng trẻ như trước. Cuối cùng, phát chán cái kiểu săn đón giả tạo và những câu thăm dò, hờn dỗi của lũ cháu, bà cụ nói thẳng là sẽ cho cô cháu ngoại lấy chồng tận Buôn Mê Thuột: “Đấy, từ giờ chúng mày khỏi sang thăm, cho tao còn yên tĩnh một chút”.

Cụ Phát tâm sự: “Không có gì cho con cháu thì thương, mà có thì nhiều khi buồn anh ạ. Nó không hiểu là tiền bao nhiêu cũng tiêu hết, chỉ có tình cảm là còn mãi”. “Thì tiền tiêu bao nhiêu cũng hết nên người ta mới phải cố mà đuổi theo nó chứ bà”. Bà cụ bật cười: “Ừ nhỉ, đúng là sức mạnh đồng tiền, ghê thật!!!”.

(Theo Đất Việt)

Thứ Sáu, 2 tháng 3, 2012

Giật mình cổ tức DN nhỏ

Ngày 28/2, Hội đồng quản trị CTCP CNG Việt Nam (MCK: CNG) vừa có quyết nghị thông qua các nội dung quan trọng để trình Đại hội đồng cổ đông trong kỳ họp thường niên tổ chức ngày 06/04/2012. Theo đó, tỷ lệ cổ tức năm 2011 là 70% (tương đương 7.000 đồng/cp) và kế hoạch cho năm 2012 là 35%.

Trước đó, CNG đã tạm ứng cổ tức 2011 với tỷ lệ 25% (trong đó 15% là tiền mặt). Đây là một trong những doanh nghiệp có mức trả cổ tức cao trên cả hai sàn chứng khoán TP.HCM và Hà Nội. So với mức giá hiện tại khoảng 26.000 đồng/cp thì mức trả cổ tức nói trên khá hấp dẫn.

Cổ tức cao là nhờ vào kết quả hoạt động kinh doanh 2011 khá tốt với doanh thu đạt 748 tỷ đồng (vượt 14% kế hoạch), lợi nhuận sau thuế đạt 203 tỷ đồng - một con số rất cao so với số vốn điều lệ 200 tỷ đồng của công ty.

Một loạt các doanh nghiệp cỡ vừa và nhỏ cũng đã công bố mức chi trả cổ tức 2011 cao bao gồm: ABT (đã trả 60%), DSN (52%), DVP (40%), AAM (đã tạm ứng 30%), GIL (đã chia 40%), SDG (tạm ứng 30%), NTL (tạm ứng 25%)...

Cho tới thời điểm này, còn rất nhiều doanh nghiệp chưa công bố chính thức tỷ lệ chia cổ tức năm 2011 nhưng có thể thấy trong nghị quyết đại hội cổ đông năm 2011, không ít doanh nghiệp có kế hoạch trả cổ tức trên 30%.

Trong đó, nhiều doanh nghiệp tạm ứng một phần cổ tức như  BHS (20%), DTL (20%), TIX (25%), AGF (10%), DPR (15%), DVP (20%), PHR (15%), RAL (15%), CMS (15%)...

Bên cạnh đó, cũng có khá nhiều doanh nghiệp có thu nhập/cổ phiếu (EPS) đạt trên 10.000 đồng/cp trong năm 2011 như: HGM (25.000 đồng), BMC, KSB, NNC, DPR, TRC, PHR, AGD, ACL, KTS, VSC, HHS, D11. Các doanh nghiệp này nhiều khả năng sẽ đưa ra mức trả cổ tức cao dựa trên kết quả kinh doanh tốt của mình.

Đây là những tín hiệu đáng mừng trong bối cảnh kinh tế 2011 gặp rất nhiều khó khăn với lạm phát đứng ở mức cao trên 18% và lãi suất lên tới trên 25%/năm.

Đặc biệt, đối với các nhà đầu tư chứng khoán thì điều này càng rất có ý nghĩa khi năm qua, thị trường chứng khoán khó khăn, giá cổ phiếu xuống thấp thì điều trông chờ lớn nhất của họ là cổ tức.

Hơn thế, theo các chuyên gia, trên một thị trường đầu tư dài hạn như cổ phiếu thì cổ tức luôn là vấn đề quan trọng. Nó đảm bảo lợi nhuận và hiệu quả của DN trong thời điểm khó khăn nhất, chứng tỏ hướng đi đúng, khả năng cạnh tranh và hiệu quả của DN. Từ đó càng thu hút thêm nhà đầu tư đến và gắn bó với DN hơn. Đó mới chính là điều quan trọng nhất khi lên sàn chứng khoán.